Tình thầy trò

Tháng 11, tháng của những heo may, nắng vàng cuối thu rơi rớt, tháng của những se lạnh đầu đông bất chợt, kéo lòng người gần lại.

Tháng 11, tháng của cúc họa mi dịu dàng tinh khôi mong manh thoảng hương thơm ngát, tháng của những rộn ràng màu áo học trò ôm hoa tươi bay bay trong gió, tháng của ánh mắt, nụ cười thầy cô hạnh phúc rạng lên trong nắng.

Tháng 11, tháng của yêu thương, tháng của tình người, của nghĩa thầy trò. Tháng của ngày Hiến chương các nhà giáo Việt Nam.

Để rồi, mỗi năm, cứ đến ngày 20/11, lòng mỗi người lại thấy xao xuyến nghĩ về những năm tháng ngồi trên ghế nhà trường, về những 20/11 đã chìm trong quá khứ, về bạn bè, trường lớp, về một thời “nhất quỷ nhì ma,” và đặc biệt là về những người thầy.

20/11 trong tôi là những ngày tiết trời hơi se se cái lạnh đầu Đông, cả lớp mỗi đứa góp vài đồng ít ỏi, vào một nhà trồng hoa ven đường, mua bó thược dược đỏ, vàng rực rỡ, thêm quyển sổ và cây bút đỏ. Cả lũ đạp xe rồng rắn trên đường, đến nhà từng thầy cô để chúc mừng Ngày nhà giáo, vừa đi vừa nô đùa chọc ghẹo. Tiếng cười vang không dứt.

Bên cánh cổng đã rộng mở đón lũ học trò, cô giáo cười tươi mủm mỉm. Trong nhà, hoa quả, bánh kẹo đã sẵn sàng. Khi ấy, không còn những lo toan bài vở, không còn ánh mắt cô nghiêm khắc hàng ngày, chỉ có lời chúc, tiếng cười rộn rã. Quà trò tặng cô thì ít, mà cô mua quà tiếp trò thì nhiều. Nhiều khi, hàng chục cái miệng chỉ mong đến nhà cô để được ăn bánh kẹo. Cô ngồi nhìn đám trẻ “nhất quỷ nhì ma” ăn uống, trêu nhau chí chóe, lòng ngập tràn yêu thương và bao dung dịu dàng. Khoảng cách thầy trò như ngắn lại, gần gũi và thân thương như tình yêu mẹ cha-con cái.

Những vết phấn in hằn trên bảng của người thầy đã đưa biết bao thế hệ học trò trưởng thành. Trong ảnh: Lớp học viết chữ đẹp của thầy Dương Tuấn, số 10 Hàng Mành (Hoàn Kiếm, Hà Nội) đến nay đã được 16 năm. Cả gia đình thầy đã 3 đời dạy viết chữ đẹp cho các em học sinh. (Ảnh: Minh Sơn/Vietnam+)
Những vết phấn in hằn trên bảng của người thầy đã đưa biết bao thế hệ học trò trưởng thành. Trong ảnh: Lớp học viết chữ đẹp của thầy Dương Tuấn, số 10 Hàng Mành (Hoàn Kiếm, Hà Nội) đến nay đã được 16 năm. Cả gia đình thầy đã 3 đời dạy viết chữ đẹp cho các em học sinh. (Ảnh: Minh Sơn/Vietnam+)

Những hy sinh lặng thầm

Ngày nay, đâu đó, có những thông tin tiêu cực về người thầy. Đâu đó, ngày 20/11 đã bị thương mại hóa như một dịp lễ lạt lấy lòng thầy cô, phụ huynh phải toan tính phong bì.

Nhưng chỉ là thiểu số, vẫn có rất nhiều, rất nhiều những người thầy đang ngày đêm miệt mài với học trò mà không hề tính toan, vụ lợi.

Đó là hình ảnh của cô giáo Y Thách (người dân tộc Bana, giáo viên trường Mầm non Thủy Tiên, phường Thống Nhất, thành phố Kon Tum, tỉnh Kon Tum), mỗi ngày cố gắng dậy thật sớm, lụi cụi mang lúc trái bí, khi quả bầu, củ mì… ra chợ bán, đổi lấy trứng, thịt nấu cho học trò những bữa cơm trưa.

Đó là hình ảnh của thầy Nguyễn Hồng Hiệp (giáo viên Trường Tiểu học Tri Lễ, huyện Quế Phong, tỉnh Nghệ An) với 15 năm cắm bản ở các điểm trường vùng khó. Học trò hầu hết là người dân tộc thiểu số, thầy phải tự học thêm bốn thứ tiếng là Thanh, Thái, H’mông, Khơ mú mới có thể giao tiếp với các em và vận động phụ huynh cho con đến lớp.

Để đến Trường Tiểu học Tri Lễ, nơi công tác hiện tại, từ nhà ở thị trấn Quế Phong, thầy Hiệp phải vượt qua gần 50km. Trước đây, cung đường này chỉ có thể đi xe máy 30km, còn lại 20km, thầy phải cuốc bộ một ngày đường.

Những ánh mắt học trò miền núi thơ ngây đã là sợi dây níu giữ những người thầy, người cô gắn bó hơn với những điểm trường, dù còn nhiều khó khăn, thiếu thốn. (Ảnh: Lê Hữu Quyết/TTXVN)
Những ánh mắt học trò miền núi thơ ngây đã là sợi dây níu giữ những người thầy, người cô gắn bó hơn với những điểm trường, dù còn nhiều khó khăn, thiếu thốn. (Ảnh: Lê Hữu Quyết/TTXVN)

“Bây giờ đã có đường do dân tự đào nên đi lại thuận lợi hơn một chút. Ngày nắng, đi xe máy mất hai tiếng. Nhưng ngày mưa đường sình lên đặc quánh bùn đất, mọi người phải hẹn nhau cùng đi để đẩy xe, khó có thể tính được mất bao lâu và ngã là chuyện thường. Nếu mưa nhiều ngày liền thì không có cách nào khác là đi bộ,” thầy Hiệp chia sẻ.

Thầy Hiệp gọi trường mình là trường nhiều không: Không đường ôtô, không nước, không điện, không sóng điện thoại, không internet, không có phòng học kiên cố, không thiết bị phục vụ học tập… Và không có một giáo viên nữ nào vì các cô không đủ sức để vượt qua những cung đường khắc nghiệt ấy.

Thương đám học trò nghèo thiếu từ cái ăn, cái mặc, thầy lại cặm cụi tìm mọi cách kết nối những tấm lòng từ thiện, gom góp từng manh áo mỏng, từng đôi dép nhựa, từng món đồ chơi, và băng rừng mang đến cho các em.

“Tôi vẫn ám ảnh mãi trước ánh mắt phấn khích của các em khi nhìn thấy một cái chân thú bông nhú ra ngoài bao tải quà từ thiện mà thầy vừa mang lên trường, chưa kịp mở ra. Thú bông là đồ chơi quá bình thường với học sinh miền xuôi nhưng là thứ rất xa xỉ ở đây nên không thể diễn tả được các em hạnh phúc đến thế nào. Nhìn trò mà ứa nước mắt vì thương cảm, xót xa,” thầy Hiệp xúc động kể.

15 năm gắn bó với những điểm trường heo hút, lại là giáo viên giỏi, chỉ cần viết đơn, thầy Hiệp sẽ được chuyển về nơi công tác thuận lợi hơn, nhưng thầy bảo, đã quen gắn với học sinh nơi đây, nên chuyện về… chưa tính.

Lớp học tạm với nền đất và phên gỗ của thầy và trò mầm non điểm trường Thẩm Xét, huyện Thuận Châu, tỉnh Sơn La. (Ảnh: Lê Hữu Quyết/TTXVN)
Lớp học tạm với nền đất và phên gỗ của thầy và trò mầm non điểm trường Thẩm Xét, huyện Thuận Châu, tỉnh Sơn La. (Ảnh: Lê Hữu Quyết/TTXVN)

Cũng hy sinh cả tuổi xuân cho những học sinh nghèo vùng khó, cô Nguyễn Thị Bích Thủy, giáo viên trường Tiểu học Lại Sơn (Kiên Giang) đã có 29 năm gắn bó với xã đảo này.

Tốt nghiệp trường sư phạm, cô xung phong ra đảo khi mới 20 tuổi. Cả ngày dạy học sinh trên lớp, buổi tối cô tranh thủ đến nhà các em để kèm cặp thêm và dạy chữ xóa “mù” cho cả phụ huynh. Trên đảo không có điện, chỉ có ánh đèn dầu. Cô cứ đốt đèn hay mượn ánh trăng soi sáng mà đi, vượt qua những cung đường khó khăn, ngoằn nghoèo, đến với từng mái nhà lẩn khuất.

Mùa hè, trong khi nhiều giáo viên tranh thủ để về quê với gia đình thì cô tình nguyện ở lại. Trẻ em Lại Sơn đã có những ngày hè hạnh phúc khi ban ngày được cô Thủy kèm cặp những phần kiến thức còn hổng, buổi tối, cô tổ chức các chương trình sinh hoạt hè cho các em vui chơi.

Ra đảo khi 20 tuổi, giữa thì xuân sắc nhất của người con gái, thấm thoắt đến 20 năm sau, 40 tuổi, cô vẫn một mình đi về với đám học trò.

Cứ như thế, suốt từ sáng đến đêm, ngày nối ngày, tháng tiếp tháng, năm gối năm, cô giáo trẻ ấy cứ mải mê với hết thế hệ học trò này đến lứa học trò khác trên đảo Lại Sơn mà quên mất tuổi xuân của mình đã qua tự lúc nào. Ra đảo khi 20 tuổi, giữa thì xuân sắc nhất của người con gái, thấm thoắt đến 20 năm sau, 40 tuổi, cô vẫn một mình đi về với đám học trò.

Cũng vì thương những học trò xã đảo, thầy giáo trẻ Lê Xuân Quyết, sinh năm 1990, đã không nhớ đã bao lần viết đơn tình nguyện ra Trường Sa ngay từ khi còn ngồi trên ghế nhà trường. Được đào tạo về giáo dục tiểu học, nhưng khi ra đảo Song Tử Tây, cả đảo chỉ có hai thầy giáo nên phải kiêm nhiệm cả bậc mầm non, thầy Quyết không khỏi ngỡ ngàng, lóng ngóng khi lần đầu tiên chăm sóc những em nhỏ 3, 4 tuổi.

Ở đảo, cái gì cũng thiếu. Thầy giáo trẻ rưng rưng khi kể về giấc mơ bánh mì của học trò mình: “Em đang mơ sắp được ăn bánh mì thì mẹ bất ngờ gọi dậy.” Chiếc bánh mì rơi ngay trong cả giấc mơ.

Nghề giáo đòi hỏi một sự hy sinh, yêu nghề, mến trẻ nhưng đối với các giáo viên dạy trẻ khuyết tật, sự hy sinh này còn lớn hơn, vất vả, khổ nhọc hơn rất nhiều. Cô Thảo đã gắn bó gần 20 năm với các em học sinh khuyết tật bẩm sinh trường Phổ thông cơ sở Hy Vọng, Hà Nội. (Ảnh: Minh Sơn/Vietnam+)
Nghề giáo đòi hỏi một sự hy sinh, yêu nghề, mến trẻ nhưng đối với các giáo viên dạy trẻ khuyết tật, sự hy sinh này còn lớn hơn, vất vả, khổ nhọc hơn rất nhiều. Cô Thảo đã gắn bó gần 20 năm với các em học sinh khuyết tật bẩm sinh trường Phổ thông cơ sở Hy Vọng, Hà Nội. (Ảnh: Minh Sơn/Vietnam+)

Không chỉ tình nguyện hy sinh vì những học sinh vùng khó, nhiều thầy cô sẵn sàng gắn bó cả cuộc đời mình với những mảnh đời bất hạnh, những học sinh khuyết tật, thiểu năng.

Như cô giáo Nguyễn Thị Kim Thanh, đang là một giáo viên trường điểm, một lần đến thăm người quen dạy học sinh khuyết tật tại Trung tâm Bảo trợ trẻ em mồ côi, tàn tật Việt Trì (Phú Thọ), cô đã không thể cầm lòng trước những em nhỏ chịu nhiều thiệt thòi nơi đây.

Trở về nhà, cô đưa ra quyết định khiến tất cả mọi người bàng hoàng: Chuyển về dạy tại Trung tâm bảo trợ.

“Đang là giáo viên dạy giỏi của trường điểm lại về dạy học sinh khuyết tật, ai cũng bảo thần kinh tôi chắc… có vấn đề,” cô Nguyễn Thị Kim Thanh nhớ lại.

Nghĩ về những ngày đầu chuyển tới Trung tâm Bảo trợ trẻ em mồ côi, tàn tật Việt Trì năm 2003, cô Thanh vẫn nhớ cảm giác hụt hẫng và chới với khi mọi thứ quá khó khăn.

Lớp học rất đặc biệt với toàn học sinh khiếm thính. Cô nói, trò nhìn nhau ngơ ngác. Trò nói, cô đứng ngây không hiểu. “Giây phút đó, tôi thực sự cảm thấy mình bất lực, nước mắt cứ thế ứa ra,” cô Thanh xúc động kể.

Để hiểu và dạy được những học trò đặc biệt của mình, cô lại phải tự tìm tòi học chữ nổi, học ngôn ngữ cử chỉ.

Giống như cô Thanh, cô giáo Loan cũng chỉ tình cờ đi qua làng trẻ Hữu Nghị (Xuân Phương, Bắc Từ Liêm, Hà Nội) nhưng đã quyết định làm tình nguyện viên không lương dạy những trẻ em bị nhiễm chất độc da cam ở nơi đây. Với các em, chỉ học ăn, học nói đã là cả một thách thức lớn lao, tính bằng tháng, bằng năm. Những nhọc nhằn của các cô vì thế không thể nào kể hết.

Người ta vẫn hay ví thầy cô như người lái đò đưa khách sang sông, hết lớp người này đến lớp người khác. Các thế hệ học sinh lớn lên, ra đi đắp xây tương lai phía trước, người thầy vẫn cặm cụi âm thầm. Trong ảnh: Thầy Nguyễn Quốc Bình, người Hiệu trưởng được hàng ngàn học sinh trường THPT Việt Đức yêu quý vì tính cách hoà đồng gần gũi của mình. (Ảnh: Minh Sơn/Vietnam+)
Người ta vẫn hay ví thầy cô như người lái đò đưa khách sang sông, hết lớp người này đến lớp người khác. Các thế hệ học sinh lớn lên, ra đi đắp xây tương lai phía trước, người thầy vẫn cặm cụi âm thầm. Trong ảnh: Thầy Nguyễn Quốc Bình, người Hiệu trưởng được hàng ngàn học sinh trường THPT Việt Đức yêu quý vì tính cách hoà đồng gần gũi của mình. (Ảnh: Minh Sơn/Vietnam+)

“Hạnh phúc dung dị lắm”

Hạnh phúc với các thầy cô chính là sự trưởng thành hơn của mỗi học trò, để thấy những nỗ lực của mình là không uổng phí.

“Ở đây, hạnh phúc dung dị lắm, chỉ đơn giản là khi thấy các em nói tròn vành rõ chữ hơn, hay hôm nay đã đọc được một bài thơ, ngày mai vẫn nhớ được đôi chút điều hôm nay cô dạy,” cô Loan chia sẻ.

Còn với cô Bích Thủy, cô vẫn dõi theo từng bước chân học trò ngay cả khi các em đã ra trường. Để rồi, mỗi khi có cánh chim nào đó trở về chính ngôi trường xưa và trở thành đồng nghiệp thì cô lại xúc động đến nghẹn lời.

Và niềm vui ngày 20/11 với các thầy cô là những món quà đơn giản nhưng chan chứa tình cảm của học trò.

Hạnh phúc với các thầy cô chính là sự trưởng thành hơn của mỗi học trò, để thấy những nỗ lực của mình là không uổng phí.

“Món quà tôi ấn tượng nhất là những bó hoa rừng. Ở đây học sinh rất nghèo, không có tiền, nhưng chỉ một bó hoa rừng bình dị thôi cũng đủ để thầy cô ấm lòng,” cô Thủy xúc động nói.

Còn với thầy Lê Xuân Quyết, niềm vui 20/11 giản dị trong những tấm thiệp tự chế nho nhỏ với những lời chúc ngăn ngắn, nét chữ học trò nghuệch ngoạc: “Em chúc thầy khỏe mạnh để dạy dỗ chúng em” hay “Em chúc thầy luôn vui vẻ”. Chỉ thế thôi mà mỗi lần nhắc đến, ánh mắt thầy lại như thêm lấp lánh.

Món quà của cô Chu Thị Nga, trường Vùng cao Việt Bắc, cũng không kém phần đặc biệt khi có thể chút mật mía được các em giấu trong ngăn bàn cô mà nhiều khi mật chảy ra cô mới biết mình có quà. Cũng có thể là những trái mận chín đỏ mọng đặt trong mũ lưỡi trai còn ướt đẫm mồ hôi vì các em phải cuốc bộ hàng cây số đến trường.

Còn với cô giáo Vàng Thị Ghếnh (giáo viên trường mầm non Mán Thẩn, huyện Si Ma Cai, tỉnh Lào Cai), thì thậm chí, ngay cả những bông hoa trong ngày này cũng là một điều xa xỉ.

“Một số phụ huynh nhớ đến thì mua hoa cho con mang đến tặng, thường chỉ một bông thôi, nhưng cũng đủ để tôi cảm thấy mình hạnh phúc. Nhưng ngay cả khi không có bông hoa nào, chỉ cần các em đi học đều, chỉ cần nhìn vào những ánh mắt thơ ngây ấy cũng đủ để người giáo viên như tôi thấy tự hào trong ngày lễ của ngành mình,” cô Ghếnh bùi ngùi nói.

Có lẽ, chỉ tình yêu thương vô hạn với học trò và lòng say nghề sâu sắc mới có thể giúp những người thầy ấy vượt qua được những khó khăn, thiếu thốn, những thách thức lớn lao không chỉ về vật chất mà cả tinh thần.

Để rồi đến khi về hưu, nhiều người trong số họ vẫn đi dạy, vẫn tới trường vì nhớ nghề, nhớ trò, nhớ cả những trang giáo án.

“Một con đò sang ngang, ôi lòng thầy mênh mang, cho em biết yêu cánh cò trong câu ca dao, và cho em yêu ai hai sương một nắng để làm nên lúa vàng…”

Fidel Castro

Lãnh tụ Cuba Fidel Castro luôn là một nhân vật có tầm ảnh hưởng lớn, một biểu tượng về một con người kiên cường đấu tranh cho tinh thần độc lập dân tộc và vì cuộc sống ấm no, hạnh phúc của con người.

Con người huyền thoại

Trên thế giới, ít người đạt được niềm vinh quang ghi tên mình vào huyền thoại ngay khi đang sống. Fidel Castro là một trong số đó. Ông thuộc lớp các nhà cách mạng kiệt xuất của thế giới thứ ba từng cống hiến đời mình cho lý tưởng tự do và giải phóng dân tộc như Hồ Chí Minh, Nelson Mandela, Che Guevara… Fidel đã trở thành một người anh hùng, một nguồn cổ vũ tinh thần của những dân tộc nghèo đói và bị áp bức trên thế giới.

Dưới sự lãnh đạo của vị “Tổng tư lệnh kính yêu” Fidel Castro, nhân dân Cuba đã vượt qua bức tường phong toả hơn 40 năm của Mỹ, đập tan thế “thuyền đơn giữa đại dương tư bản chủ nghĩa”, lập nên những kỳ tích làm kinh ngạc cả thế giới.

Lãnh tụ Fidel Castro được chào đón khi tiến vào La Habana ngày 8/1/1959 (Ảnh: cpcml.ca)
Lãnh tụ Fidel Castro được chào đón khi tiến vào La Habana ngày 8/1/1959 (Ảnh: cpcml.ca)

Fidel Castro sinh ngày 13/8/1926, trong một gia đình giàu có tại thị trấn nhỏ Biran, nhưng chàng thanh niên này lại quyết định đi theo con đường vô sản để tìm lại công bằng cho nhân dân lao động.

Tên tuổi của Fidel Castro gắn liền với vận mệnh quốc gia và cuộc sống của toàn thể nhân dân Cuba kể từ khi ông khởi binh tấn công pháo đài Moncada ngày 26/7/1953 chống lại chính quyền quân sự do Batista đứng đầu. Tuy sau trận đánh này, Fidel và nhiều nghĩa quân bị chính quyền độc tài Batista bắt giữ, đưa ra xét xử, nhưng Fidel đã tự bào chữa cho mình một cách hùng hồn bằng bài biện hộ làm chấn động chính quyền phản động mang tên: “Lịch sử sẽ phán quyết tôi vô tội”.

Trận tiến công trại lính Moncada tuy thất bại nhưng là cuộc đấu tranh vũ trang đầu tiên của cách mạng Cuba và làm Fidel nhận thức một chân lý đúng đắn sau này được chứng minh là: “Kẻ thù sợ nhất nhân dân khi họ cầm vũ khí đấu tranh; đấu tranh vũ trang phải đi đầu”. Có thể nói, trận tiến công trại lính Moncada chính là hạt giống cách mạng Cuba do chính tay Fidel ươm trồng.

Ngày 1/1/1959, tên độc tài Batista cuối cùng đã phải tháo chạy ra nước ngoài, quân khởi nghĩa do Fidel lãnh đạo tiến vào thủ đô, chính quyền lâm thời được thành lập. Sự kiện này đã mở ra một kỉ nguyên mới cho nhân dân Cuba, kỉ nguyên làm chủ vận mệnh của chính mình.

Lãnh tụ Cuba Fidel Castro tại thủ đô La Habana ngày 6/2/2006. (Ảnh: AFP/TTXVN)
Lãnh tụ Cuba Fidel Castro tại thủ đô La Habana ngày 6/2/2006. (Ảnh: AFP/TTXVN)

Ngay sau cách mạng Cuba thành công, các thế lực thù địch đã tiến hành nhiều âm mưu, thủ đoạn hòng bóp chết cuộc cách mạng non trẻ. Nhưng không hề nao núng, Fidel đã tích cực triển khai những hoạt động ngoại giao cấp cao, trở thành một trong những nguyên thủ quốc gia được chú ý nhất trên vũ đài chính trị quốc tế nhằm tranh thủ sự ủng hộ của bạn bè quốc tế đối với Cuba và phản đối chính sách cấm vận của Mỹ.

Kết quả là, dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Cuba do Chủ tịch Fidel Castro đứng đầu, hơn 50 năm qua, đất nước Cuba đã có những thay đổi sâu sắc chưa từng có trong lịch sử. Hiện nay, Cuba có hệ thống y tế đứng hàng đầu thế giới. Tỷ lệ người dân Cuba biết đọc, biết viết đạt tới 98%. 100% trẻ em được đến trường và giáo dục hoàn toàn miễn phí.

Sau thành công của Đại hội Đảng cộng sản Cuba lần thứ VI (năm 2011), với hơn 300 cải cách được đưa ra, đất nước Cuba đang có những biến chuyển đáng kể. Năm 2013, tỷ lệ tăng trưởng GDP của Cuba là 2,7%, năm 2014 là 2,2% và năm 2015 là 4%. Xuất khẩu dịch vụ, đặc biệt là dịch vụ y tế là ngành kinh tế lớn nhất, mang về cho Cuba khoảng 6-8 tỷ USD/năm… Đặc biệt, sau hơn nửa thế kỷ cấm vận phi lý, cuối cùng, chính quyền Mỹ đã phải dỡ bỏ lệnh cấm vận và tái thiết lập quan hệ ngoại giao với Cuba vào ngày 20/7/2015. Đây là một sự kiện tích cực trong lịch sử quan hệ Mỹ-Cuba.

Với những thành tựu này, hiện thực Cuba là bằng chứng sinh động khẳng định trong thế giới đương đại, hoàn toàn có thể và cần xây dựng một xã hội khác với xã hội tư bản để đem lại hòa bình, độc lập cho các dân tộc và cuộc sống ấm no, hạnh phúc cho nhân dân. Và trong những kỳ tích làm kinh ngạc cả thế giới của Cuba này đều ghi dấu ấn đậm nét của vị lãnh tụ tài ba Fidel Castro.

Lãnh tụ Cuba Fidel Castro trả lời phỏng vấn tại thủ đô La Habana ngày 8/8/2010. (Ảnh: THX/TTXVN)
Lãnh tụ Cuba Fidel Castro trả lời phỏng vấn tại thủ đô La Habana ngày 8/8/2010. (Ảnh: THX/TTXVN)

Ngày 18/2/2008, sau 49 năm lãnh đạo Cuba, Chủ tịch Cuba Fidel Castro đã chính thức tuyên bố nghỉ hưu và thôi không giữ chức Chủ tịch Hội đồng Nhà nước và Tổng Tư lệnh Các lực lượng vũ trang cách mạng Cuba.

Trong bức thư gửi nhân dân Cuba đăng trên báo Granma, Chủ tịch Fidel Castro khẳng định, ông muốn mở đường để thế hệ trẻ hơn tiếp tục nắm quyền. “Đây không phải là lời chia tay của tôi gửi đồng bào. Ước nguyện lớn nhất của tôi là làm một người lính trên mặt trận ý tưởng”. Quyết định trên của Chủ tịch Fidel Castro được coi là một sự kiện mang tính bước ngoặt đối với đội ngũ lãnh đạo Cuba.

Dù không trực tiếp lãnh đạo công cuộc xây dựng chủ nghĩa xã hội và bảo vệ Tổ quốc vì lý do sức khỏe, song Fidel vẫn được tham khảo ý kiến trong mọi quyết định chiến lược đối với sự sống còn của cách mạng Cuba. Kể từ khi rời khỏi các chức vụ lãnh đạo Đảng và Nhà nước Cuba, Fidel Castro vẫn tiếp tục đóng góp công sức của mình vào sự nghiệp xây dựng đất nước.

Ông liên tục có những bài viết phản ánh sắc sảo đăng trên tờ Granma, cơ quan ngôn luận của Đảng Cộng sản Cuba. Tất cả những sự kiện quan trọng ông đều có bài phản ánh, như sự kiện Bin Laden bị Mỹ tiêu diệt trên đất Pakistan, khủng hoảng nợ ở Mỹ và một số nước thành viên EU, cuộc chiến của Mỹ ở Iraq, Afghanistan…

Với những cống hiến trọn đời cho đất nước Cuba, Fidel mãi mãi là một vị lãnh tụ, là linh hồn của cách mạng Cuba. Nhân dân Cuba không bao giờ quên ơn và yêu mến, kính phục ông. Trong lòng nhân dân Cuba, Fidel mãi mãi là lãnh tụ tinh thần, mãi mãi là Tổng Tư lệnh.

Người bạn lớn của nhân dân Việt Nam

Từ hàng chục năm qua, trong trái tim mỗi người Việt Nam, Cuba và vị lãnh tụ Fidel Castro đã trở thành biểu tượng của chủ nghĩa anh hùng cách mạng, tinh thần quật khởi và khát vọng vươn tới tự do, hạnh phúc. Nhân dân Việt Nam luôn dành cho nhân dân Cuba, cho vị lãnh tụ Fidel Castro niềm tin yêu, sự khâm phục và đồng cảm sâu sắc.

Trong lịch sử, Cuba là nước đầu tiên công nhận Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam Việt Nam (tháng 12/1961), là nước đầu tiên thành lập Ủy ban đoàn kết với Việt Nam (tháng 9/1963), là nước đầu tiên và duy nhất lập Sứ quán bên cạnh Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam Việt Nam tại vùng giải phóng (tháng 7/1967).

“Tình đoàn kết của chúng ta, niềm tin của chúng ta đối với nhân dân Việt Nam và ban lãnh đạo Việt Nam là vô điều kiện và tuyệt đối.” Fidel Castro

Những năm đó, Cuba khó khăn, đời sống nhân dân gặp nhiều thiếu thốn, có kẻ ác ý tung tin dân Cuba thiếu đường, thiếu sữa là vì có bao nhiêu Fidel gửi cả cho Việt Nam.

Nhưng trong một cuộc mittinh quần chúng với hàng chục vạn người tham gia tại thủ đô La Habana, Fidel Castro đã nói: “Đáng tiếc là chúng ta – những người Cuba – không có đủ đường sữa để gửi cho nhân dân Việt Nam, chứ nếu có, không những đường sữa mà cả máu chúng ta cũng sẵn sàng hiến dâng cho nhân dân Việt Nam.”

Năm 1967 được Cuba đặt tên là “Năm Việt Nam Anh hùng”. Năm 1972, đê điều ở miền Bắc Việt Nam trở thành mục tiêu phá hoại của đế quốc Mỹ, Cuba đã lấy ngày 28/8/1972 làm “Ngày đê điều” và phát động chiến dịch tuyên truyền mới tố cáo tội ác đế quốc. Fidel một lần nữa khẳng định: “Tình đoàn kết của chúng ta, niềm tin của chúng ta đối với nhân dân Việt Nam và ban lãnh đạo Việt Nam là vô điều kiện và tuyệt đối.”

Lãnh tụ Fidel Castro thăm vùng giải phóng miền Nam (Ảnh: vtv.vn)
Lãnh tụ Fidel Castro thăm vùng giải phóng miền Nam (Ảnh: vtv.vn)

Tháng 9/1973, Fidel là vị nguyên thủ nước ngoài đầu tiên và duy nhất thăm vùng giải phóng miền Nam khi chiến tranh chưa kết thúc, đem đến cho chiến sỹ và nhân dân Việt Nam lời động viên chiến đấu và lời hứa đóng góp thực hiện mong ước của Bác Hồ xây dựng Việt Nam 10 lần to đẹp hơn. Hình ảnh vị Tổng Tư lệnh với bộ quân phục màu xanh ôliu đứng trên nóc một lô cốt cũ của địch, phất cao lá cờ của Mặt trận Dân tộc Giải phóng, là sự cổ vũ vô cùng to lớn đối với đồng bào chiến sĩ ta lúc đó.

“Vì Việt Nam, Cuba sẵn sàng hiến dâng cả máu của mình” cũng là câu nói chí tình, chí nghĩa của Fidel trong chuyến thăm Việt Nam lần đầu tiên này. Trong những năm tháng khó khăn nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ, cứu nước, câu nói ấy đã làm rung động bao trái tim của nhân dân Cuba và nhân dân Việt Nam, cũng như hàng triệu người có lương tri trên thế giới.

Thủ tướng Fidel Castro thăm Ủy ban nhân dân cách mạng tỉnh Quảng Trị năm 1973. (Ảnh: TTXVN)
Thủ tướng Fidel Castro thăm Ủy ban nhân dân cách mạng tỉnh Quảng Trị năm 1973. (Ảnh: TTXVN)

Câu nói đó thực sự phát ra từ trái tim của Fidel và nhân dân Cuba, cùng với sự giúp đỡ hết lòng của Cuba là một nguồn động viên vô cùng to lớn đối với nhân dân Việt Nam giữa lúc bom đạn ác liệt, khó khăn đủ bề vì cuộc chiến tranh kéo dài. Càng quý hơn khi chúng ta biết được lúc đó đất nước Cuba đang chịu sự cấm vận, cũng khó khăn mà vẫn sẵn lòng giúp chúng ta vô điều kiện với một tình cảm anh em ruột thịt. Fidel và nhân dân Cuba đã xem cuộc kháng chiến chống Mỹ của Việt Nam như của chính mình.

Cũng trong chuyến thăm lần đầu tiên này của Fidel đến Việt Nam, Cuba đã tặng Việt Nam 5 công trình kinh tế-xã hội vào loại tầm cỡ lúc bấy giờ với tổng trị giá khoảng 80 triệu USD, gồm: Khách sạn Thắng Lợi (tại Hồ Tây, Hà Nội), Bệnh viện Việt Nam-Cuba (tại Đồng Hới, Quảng Bình), Đường Xuân Mai, Trại bò giống Ba Vì, Xí nghiệp gà Lương Mỹ; tặng bò giống, gà giống và chi hơn 6 triệu USD để mua thiết bị hiện đại, đồng thời cử chuyên gia về cầu đường sang Việt Nam tham gia cùng bộ đội Trường Sơn mở rộng đường mòn Hồ Chí Minh; giúp đào tạo trên 1.000 sinh viên Việt Nam ở trình độ Đại học và cao học và vận động ủng hộ Việt Nam gia nhập Liên hợp quốc…. Sự nhường cơm sẻ áo chí tình này thật nghĩa hiệp và đúng lúc.

“Vì Việt Nam, Cuba sẵn sàng hiến dâng cả máu của mình” cũng là câu nói chí tình, chí nghĩa của Fidel trong chuyến thăm Việt Nam lần đầu tiên.

Tháng 12/1995 và tháng 2/2003, Fidel Castro có chuyến thăm lần thứ hai và thứ ba đến Việt Nam. Trong những chuyến thăm này, tình hữu nghị và sự hợp tác anh em giữa hai nước Việt Nam-Cuba tiếp tục đạt được nhiều mốc son mới.

Qua những chuyến thăm, chủ tịch Fidel luôn khẳng định, nhân dân Việt Nam mãi mãi là những người bạn, người anh em gần gũi, thân thiết của nhân dân Cuba và tin tưởng chắc chắn rằng tình đoàn kết, hữu nghị và sự hợp tác toàn diện giữa Cuba và Việt Nam sẽ không ngừng được củng cố và phát triển.

Phát huy những tình cảm quý báu giữa Đảng và nhân dân hai nước, trong hơn nửa thế kỷ qua, bất chấp những biến động của tình hình chính trị thế giới, tình đoàn kết chiến đấu và tình hữu nghị thắm thiết Việt Nam-Cuba vẫn không ngừng được củng cố, trở thành mẫu mực của tình cảm thủy chung, trong sáng, là tài sản vô giá mà hai Ðảng và nhân dân hai nước luôn giữ gìn, vun đắp./.

Fidel Castro phát biểu trước biển người tại Quảng trường Cách mạng ở La Habana vào tháng 9/1960 (Ảnh: cpcml.ca)
Fidel Castro phát biểu trước biển người tại Quảng trường Cách mạng ở La Habana vào tháng 9/1960 (Ảnh: cpcml.ca)

Việt Nam-Cuba

Việt Nam và Cuba thiết lập quan hệ ngoại giao ngày 2-12-1960. Kể từ đó đến nay, quan hệ đoàn kết, ủng hộ lẫn nhau và hợp tác toàn diện anh em Việt Nam-Cuba không ngừng được củng cố và phát triển.

Mối quan hệ đặc biệt hiếm có

Việc Chính phủ Cộng hòa Cuba và Chính phủ Việt Nam Dân chủ Cộng hòa thiết lập quan hệ ngoại giao đã mở ra trang sử mới cho tình hữu nghị giữa hai dân tộc nằm ở hai nửa Đông – Tây của địa cầu. Sự kiện này diễn ra như một tất yếu lịch sử, phù hợp với đòi hỏi thực tiễn của cách mạng mỗi nước, đáp ứng nguyện vọng và lợi ích của nhân dân hai nước, phán ánh tính hiện thực của chủ nghĩa quốc tế cách mạng. Cuba trở thành quốc gia châu Mỹ đầu tiên thiết lập quan hệ ngoại giao giao với nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa.

Trong lịch sử thế giới đương đại, hiếm có mối quan hệ nào đặc biệt như quan hệ hai Đảng, hai Chính phủ và nhân dân hai nước Việt Nam – Cuba. Trong suốt nửa thế kỷ qua, hai nước đã luôn kề vai sát cánh bên nhau trong cuộc đấu tranh vì độc lập, tự do.

Ngày nay, hai nước luôn sát cánh bên nhau vững bước trong sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc xã hội chủ nghĩa ở mỗi nước. Đây thực sự là mối quan hệ hữu nghị, đoàn kết, anh em, trước sau như một, mối quan hệ đã trở thành biểu tượng của thời đại, là tài sản vô giá mà hai Đảng và nhân dân hai nước Việt Nam-Cuba luôn giữ gìn, bảo vệ, vun đắp và truyền tiếp cho các thế hệ mai sau.

“Vì Việt Nam, Cuba sẵn sàng hiến dâng cả máu của mình.”

Trong thời kỳ khó khăn nhất của cuộc đấu tranh giải phóng dân tộc của Việt Nam, Đảng, Nhà nước và nhân dân Cuba anh em luôn sát cánh và dành cho Việt Nam sự ủng hộ và giúp đỡ quý báu, có hiệu quả cả tinh thần và vật chất. Vì Việt Nam, Cuba sẵn sàng hiến dâng cả máu của mình. Tình đoàn kết và sự ủng hộ quý báu của những người đồng chí, anh em Cuba thực sự là nguồn cổ vũ mạnh mẽ cho toàn quân, toàn dân Việt Nam trong cuộc đấu tranh giải phóng dân tộc và tái thiết đất nước.

Với Cuba, thời kỳ 1990, sau khi Liên Xô và Đông Âu sụp đổ, đất nước bước vào “thời kỳ đặc biệt trong hòa bình,” giai đoạn khó khăn nhất kể từ khi cách mạng thành công. Đảng, Nhà nước và nhân dân Việt Nam đã dành cho Cuba anh em sự ủng hộ hết lòng, góp phần khiêm tốn cùng bạn vượt qua khó khăn như tổ chức các đợt quyên góp gạo, quần áo, đồ dùng học tập cho học sinh, máy tính và một số mặt hàng tiêu dùng cần thiết khác.

Các lãnh đạo Đảng và Nhà nước Việt Nam luôn khẳng định sự ủng hộ và đoàn kết với Cuba là lương tâm và trách nhiệm của mỗi người Việt Nam. Đó cũng là tư tưởng hành động nhất quán của Đảng, Nhà nước, nhân dân Việt Nam với sự nghiệp cách mạng chính nghĩa của nhân dân Cuba anh em.

Chủ tịch Cuba Raul Castro trong chuyến thăm Việt Nam năm 2012 duyệt đội danh dự cùng Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng (Ảnh: AFP)
Chủ tịch Cuba Raul Castro trong chuyến thăm Việt Nam năm 2012 duyệt đội danh dự cùng Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng (Ảnh: AFP)

Hợp tác toàn diện

Quan hệ hợp tác giữa Việt Nam và Cuba hiện đang được mở rộng trên nhiều lĩnh vực chính trị, ngoại giao, kinh tế, văn hóa, giáo dục, khoa học, kỹ thuật… Sự củng cố và phát triển của mối quan hệ Việt Nam-Cuba là một trong những nhân tố góp phần bảo vệ, duy trì và phát triển chủ nghĩa xã hội ở hai nước trong những năm qua. Công cuộc đổi mới ở Việt Nam và quá trình cập nhật hóa mô hình kinh tế ở Cuba đã tạo tiền đề, tương tác và bổ sung lẫn nhau trên cả bình diện lý luận và thực tiễn xây dựng chủ nghĩa xã hội.

Lãnh đạo cấp cao hai Đảng và Nhà nước thường xuyên thực hiện các chuyến thăm lẫn nhau.

Sự củng cố và phát triển của mối quan hệ Việt Nam-Cuba là một trong những nhân tố góp phần bảo vệ, duy trì và phát triển chủ nghĩa xã hội ở hai nước trong những năm qua.

Nhận lời mời của Chủ tịch Hội đồng Nhà nước và Hội đồng Bộ trưởng Cuba Raul Castro, Chủ tịch nước Trần Đại Quang và Phu nhân cùng Đoàn đại biểu cấp cấp cao của Đảng và Nhà nước Việt Nam đã tới thủ đô La Habana, bắt đầu chuyến thăm chính thức Cộng hòa Cuba từ ngày 15-17/11/2016. Chuyến thăm Cuba của Chủ tịch nước Trần Đại Quang thể hiện Việt Nam coi trọng và quyết tâm tiếp tục tăng cường mối quan hệ đoàn kết anh em và hợp tác toàn diện giữa Đảng, Nhà nước và nhân dân hai nước.

Hai bên duy trì hoạt động thường niên của cơ chế Ủy ban hợp tác liên Chính phủ, nhằm tăng cường quan hệ hợp tác toàn diện giữa Đảng, Nhà nước và nhân dân hai nước. Bộ Ngoại giao hai nước cũng duy trì thường xuyên cơ chế tham khảo chính trị cấp Thứ trưởng.

Năm 2015, Việt Nam và Cuba đã có nhiều hoạt động thiết thực kỷ niệm 55 năm thiết lập quan hệ ngoại giao, mở ra trang sử mới cho tình hữu nghị giữa hai dân tộc.

Về ngoại giao đa phương, hai bên duy trì quan hệ hợp tác và ủng hộ lẫn nhau tại các tổ chức quốc tế và diễn đàn đa phương, nhất là tại Liên hợp quốc.

Cùng với quan hệ chính trị tốt đẹp, hợp tác kinh tế, thương mại giữa hai nước có nhiều phát triển. Năm 2015, tổng kim ngạch thương mại hai chiều giữa Việt Nam và Cuba là 218,2 triệu USD, tăng 4,65% so với năm 2014 (đạt 208,5 triệu USD). Trong đó Việt Nam xuất khẩu sang Cuba đạt 214,6 triệu USD, tăng 4,07% và nhập khẩu từ Cuba đạt 3,6 triệu USD, tăng 50%. Các sản phẩm Việt Nam xuất khẩu sang Cuba chủ yếu là gạo, cà phê, sản phẩm hóa chất, gốm sứ, máy móc và thiết bị, phụ tùng và nhập khẩu của Cuba sản phẩm sinh học, thuốc chữa bệnh.

Việt Nam và Cuba đã chủ động vừa tiếp tục đẩy mạnh quan hệ kinh tế-thương mại, vừa bổ sung phát triển kinh tế song phương với nội dung, cơ chế, hình thức mới phù hợp với những cải cách kinh tế ở cả hai nước.

Hai bên cũng quan tâm phát triển hợp tác thăm dò và khai thác dầu khí tại Cuba, thúc đẩy khả năng hợp tác giữa Tập đoàn Viễn thông Quân đội Viettel và Công ty Viễn thông Nhà nước Cuba ETECSA… Nhiều văn bản, thỏa thuận hợp tác cũng đã được ký kết, tạo cơ sở sâu rộng và căn cứ pháp lý cho hoạt động hợp tác kinh doanh của các doanh nghiệp trước mắt cũng như lâu dài.

  • 891272resi-1479288990-17.jpg
  • 1945resize-1479289024-82.jpg
  • 1978resize-1479289067-29.jpg
  • 3426resize-1479289085-10.jpg
  • m042269res-1479289248-76.jpg
  • 7937resize-1479289151-20.jpg
  • m038515res-1479289205-15.jpg

Về đầu tư, trong bối cảnh tình hình mới ở Cuba, các doanh nghiệp Việt Nam đang thúc đẩy các dự án đầu tư tại Cuba về xây dựng hạ tầng du lịch, vật liệu xây dựng và sản xuất hàng tiêu dùng. Cuba hiện đứng thứ 75 trong tổng số 100 quốc gia và vùng lãnh thổ có đầu tư vào Việt Nam.

Về hợp tác nông nghiệp, dự án hợp tác hỗ trợ Cuba phát triển sản xuất lúa gạo giai đoạn 2011-2015 đạt kết quả tích cực. Các dự án hỗ trợ Cuba sản xuất tác ngô, đậu tương và nuôi trồng thủy sản đã kết thúc giai đoạn 1 và hiện đang tiếp tục thực hiện giai đoạn 2. Hai bên tiếp tục nghiên cứu và triển khai các dự án nông nghiệp-thủy sản khác trong thời gian tới.

Cuba đã giúp Việt Nam đào tạo hơn 1.500 cán bộ trình độ đại học và trên đại học trong nhiều ngành nghề khác nhau. Hàng năm, Cuba cấp cho Việt Nam khoảng 20 suất học bổng đại học.

Từ năm 2007, Việt Nam dành cho Cuba 10 suất học bổng mỗi năm để đào tạo sinh viên học tiếng Việt, văn hoá Việt Nam và một số chuyên ngành khác. Hai nước luôn duy trì và tăng cường trao đổi các đoàn chuyên gia học tập kinh nghiệm trong các lĩnh vực nông nghiệp, chăn nuôi, xây dựng, y tế, nuôi trồng thuỷ sản, y dược.

Mối quan hệ hữu nghị, anh em, đoàn kết và hợp tác Việt Nam đã được xây dựng và thử thách trong khói lửa đấu tranh cách mạng, là tài sản vô cùng quý báu cho nhân dân hai nước trên con đường xây dựng và bảo vệ Tổ quốc xã hội chủ nghĩa.

Với tài sản vô giá đó, Việt Nam và Cuba sẽ tiếp tục giữ gìn, viết tiếp những trang mới, làm cho mối quan hệ đoàn kết, hữu nghị hợp tác anh em giữa hai nước ngày càng sâu sắc, bền chặt và đóng góp tích cực hơn nữa vào sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc ở mỗi nước, vào hòa bình, ổn định và phát triển tại mỗi khu vực và trên thế giới./.

Nhân kỷ niệm 55 năm thiết lập quan hệ ngoại giao giữa hai nước Việt Nam và Cuba (2/12/1960-2/12/2015), ngày 2/12/2015, tại Trung tâm Thông tấn Quốc gia (Số 5 Lý Thường Kiệt - Hà Nội), Thông tấn xã Việt Nam tổ chức Trưng bày ảnh với chủ đề “Việt Nam-Cuba, 55 năm Đoàn kết và Hợp tác” với 55 bức ảnh là những dấu mốc quan trọng trong quan hệ hai nước hơn nửa thế kỷ qua. Trong ảnh: Lãnh đạo Thông tấn xã Việt Nam, đồng chí Đại sứ Cu Ba, Herminio Lopez Diaz và cán bộ nhân viên Đại sứ quán xem khu trưng bày ảnh. (Ảnh: Minh Đức/TTXVN)
Nhân kỷ niệm 55 năm thiết lập quan hệ ngoại giao giữa hai nước Việt Nam và Cuba (2/12/1960-2/12/2015), ngày 2/12/2015, tại Trung tâm Thông tấn Quốc gia (Số 5 Lý Thường Kiệt – Hà Nội), Thông tấn xã Việt Nam tổ chức Trưng bày ảnh với chủ đề “Việt Nam-Cuba, 55 năm Đoàn kết và Hợp tác” với 55 bức ảnh là những dấu mốc quan trọng trong quan hệ hai nước hơn nửa thế kỷ qua. Trong ảnh: Lãnh đạo Thông tấn xã Việt Nam, đồng chí Đại sứ Cu Ba, Herminio Lopez Diaz và cán bộ nhân viên Đại sứ quán xem khu trưng bày ảnh. (Ảnh: Minh Đức/TTXVN)

Phố đi bộ

Cứ mỗi cuối tuần, Hà Nội lại đông vui hơn với những dòng người nườm nượp đổ về các tuyến phố đi bộ quanh Hồ Gươm. Từ sáng đến tối, phố xá đông đúc bỗng mang dáng vẻ khang khác, dòng xe cộ tấp nập đã nhường lại không gian cho những bước chân, cho những hoạt động văn hóa, nghệ thuật. 16 tuyến phố đi bộ quanh Hồ Gươm đã và đang được triển khai bước đầu khiến người dân Thủ đô phấn khởi.

Tại đây, người dân được chìm đắm trong không gian văn hóa nghệ thuật giao hoa giữa truyền thống và đương đại. Những trò chơi dân gian mang đậm hồn dân tộc, triển lãm ảnh, viết thư pháp, vẽ tranh ký họa, nặn tò he, giới thiệu sách phục vụ du khách tại khu vực tượng đài vua Lý Thái Tổ, khu vực đối diện đền Bà Kiệu, đền Ngọc Sơn, Quảng trường Đông Kinh Nghĩa Thục, Trung tâm Văn hóa Hồ Gươm,… Các hoạt động này chủ yếu diễn ra ban đêm tạo thành một điểm nhấn về văn hoá, được du khách nhiệt tình hưởng ứng.

Người đi bộ có những sự lựa chọn khá phong phú để khám phá, người trẻ có thể hòa vào các trò chơi dân gian ngay trên lòng phố, thưởng thức các trò xiếc, ảo thuật, người hoài cổ có thể thưởng thức nghệ thuật truyền thống, người yêu văn hoá đọc có thể dạo quanh phố sách Nguyễn Xí-Đinh Lễ.

Không chỉ là không gian nghệ thuật đa sắc màu, phố đi bộ mới này còn có tác động tích cực đến cuộc sống người dân. “Văn hóa đi bộ” đã từng bước được hình thành trên những tuyến phố.

Video 360 độ do VietnamPlus thực hiện. Quý khán giả hãy dùng con chuột để điều khiển trên máy tính (hiện tại chưa hỗ trợ xem trên thiết bị di động)

Chỉ mấy đêm dạo quanh phố đi bộ thôi, nhiều người sẽ cảm nhận được mình cởi mở hơn, hoà đồng hơn. Có những trò chơi cần sự tập thể như “ô ăn quan”, “nhảy dây” hay “nhảy lò cò” đã kéo người dân và du khách hồn nhiên bày cho nhau chơi, ngay giữa lòng đường. Các nhóm du ca đường phố lại khéo léo kéo người xem thành những ca sỹ “bất đắc dĩ” giữa con đường tấp nập và cùng hát cho nhau nghe.

Địa điểm thú vị này thực sự trở thành một địa điểm kết nối nhiều người ở nhiều độ tuổi, nhiều vùng miền cùng nhau tới đây thư giãn sau một tuần làm việc dài. Chẳng ai bảo ai, mọi người đều nhiệt tình tham gia vào tất cả các trò chơi như đã quen nhau từ lâu.

Không phân biệt tuổi tác, từ người lớn tới trẻ nhỏ ai cũng tìm thấy một niềm vui riêng cho mình, nhiều người chia sẻ rằng họ như được trở lại tuổi thơ khi tham gia những trò chơi này, còn các em nhỏ thật sự đã có một buổi tối thật đáng nhớ.

Phố đi bộ không phải là điều gì mới mẻ ở những thành phố du lịch bởi người ta nhận rõ nhiều lợi ích từ mô hình này. Chính vì vậy, phố đi bộ hồ Gươm có giá trị đặc biệt từ vị trí, cho đến bề dày lịch sử, văn hóa nên việc tạo dựng không gian văn hóa nghệ thuật tại đây đang và sẽ là một cú hích lớn cho ngành du lịch Thủ đô./.

(Ảnh: Lê Minh Sơn)
(Ảnh: Lê Minh Sơn)
(Ảnh: Lê Minh Sơn)
(Ảnh: Lê Minh Sơn)
(Ảnh: Lê Minh Sơn)
(Ảnh: Lê Minh Sơn)
(Ảnh: Lê Minh Sơn)
(Ảnh: Lê Minh Sơn)
(Ảnh: Lê Minh Sơn)
(Ảnh: Lê Minh Sơn)
(Ảnh: Lê Minh Sơn)
(Ảnh: Lê Minh Sơn)
(Ảnh: Lê Minh Sơn)
(Ảnh: Lê Minh Sơn)
(Ảnh: Lê Minh Sơn)
(Ảnh: Lê Minh Sơn)
(Ảnh: Lê Minh Sơn)
(Ảnh: Lê Minh Sơn)
(Ảnh: Lê Minh Sơn)
(Ảnh: Lê Minh Sơn)
(Ảnh: Lê Minh Sơn)
(Ảnh: Lê Minh Sơn)
(Ảnh: Lê Minh Sơn)
(Ảnh: Lê Minh Sơn)
(Ảnh: Lê Minh Sơn)
(Ảnh: Lê Minh Sơn)

Đêm Hè diệu kỳ của PPAN và “đồng bọn”

1. “Vẫn ngồi đây không muốn xa rời… Những đêm hè đã qua, đã qua rồi…”

“Đêm hè sau cuối” – vở nhạc kịch khai màn dự án “HOPE” (Mộng ước) gồm 35 đêm tại L’Espace (Hà Nội) đã kết thúc được hai tuần lễ. Công diễn tổng cộng 13 đêm thay vì 6 đêm như dự định bởi lý do sốt… vé, đó không còn là câu chuyện mở thêm bao nhiêu đêm, bán ra bao nhiêu vé, thu hút bao nhiêu khán giả, mà quan trọng hơn là “Đêm Hè sau cuối” đã phô bày được cộng đồng gồm Nguyễn Phi Phi Anh (PPAN) và “đồng bọn” – những người trẻ không chuyên làm nghệ thuật nhưng lại đang trở thành “hiện tượng” hiếm thấy, khó tìm, đánh động và khích tướng đời sống kịch nghệ cựa quậy và hồi sinh.

Nói thêm về PPAN và “đồng bọn”: PPAN sinh năm 1991, đã tốt nghiệp chuyên ngành Sân khấu-Điện ảnh, Đại học Hampshire (Massachusetts, Mỹ). PPAN đảm đương cả ba vai trò là biên kịch, đạo diễn, nhà sản xuất của dự án “HOPE.”

“Đồng bọn” của PPAN là gần 100 bạn trẻ. Thành phần chủ chốt gồm 35 diễn viên, 17 nhạc công, 15 thành viên tổ kiến tạo. Điểm chung về “đồng bọn” của PPAN thì tất cả đều là những người nghiệp dư, có chút năng khiếu và đam mê theo đuổi nghệ thuật.

Nhưng “Đêm Hè sau cuối” lại trở thành minh chứng tiêu biểu và gây xúc động về tính tập thể. Điều mà chính những người trong nghề như nhạc sỹ Thanh Phương cũng đồng cảm và ghi nhận, đến nỗi bần thần thốt lên sau khi xem xong, là “cực khó trong làm nghệ thuật ở Việt Nam.”

(Ảnh: Dương Mai Việt Anh)
(Ảnh: Dương Mai Việt Anh)

Nhờ tính tập thể và cường lực tập luyện mà PPAN và “đồng bọn” đã làm được điều đáng kinh ngạc là biến cái không chuyên nghiệp (con người) thành chuyên nghiệp (tác phẩm và bộ máy). Đây thực sự là điều-không-tưởng trong nghệ thuật và làm sân khấu, vì đa phần nhà hát chuyên nghiệp hiện vẫn hoạt động rất èo uột và phập phù trong bối cảnh hiện nay.

Trước đó, trong buổi họp báo ra mắt dự án, chính PPAN cũng phải thừa nhận rằng mình chưa từng làm việc với diễn viên chuyên nghiệp, nên sẽ không có bất cứ ngôi sao nào trong ba vở nhạc kịch của HOPE. Trong điều kiện Việt Nam chưa có một môi trường đào tạo về nhạc kịch thì “Đêm hè sau cuối” cũng không có một nhân tố nào hội tụ đủ ba tiêu chuẩn hát, vũ đạo, diễn xuất.

“Đêm hè sau cuối” như “xứ sở diệu kỳ” mà ở đó PPAN là cậu bé thủ lĩnh, với khả năng truyền cảm hứng, cảm hóa và “đồng bọn” chính là là rừng xanh của cậu.

PPAN tỏ ra không chỉ là một người “nhạc trưởng” tài ba và có nghề trong việc vận hành bộ máy, sử dụng nguồn lực vô cùng đắt giá mà còn là “bếp trưởng” nhen nhóm, kích hoạt nguồn cảm hứng, lửa đam mê cho “đồng bọn.”

Chẳng thế mà sau nhiều tháng ròng rã miệt mài trong phòng tập, PPAN cùng “đồng bọn” lại “cày tã nát nhau” trên sân khấu, trước và sau mỗi đêm công diễn. 13 đêm trong suốt hai tuần liên tiếp, nhưng chiều nào cũng vậy cứ vào lúc 3 giờ chiều PPAN và “đồng bọn” lại có mặt tại sân khấu L’Espace để chạy âm thanh, ráp sân khấu, diễn viên tổng duyệt lại kịch bản.

Khi chiếc rèm nhung khép lại, chẳng kể hay dở, khán giả vỗ tay nhiều hay ít, thay vì về nghỉ thì PPAN và “đồng bọn” đóng cửa họp kín với nhau. Nhưng trông vào bộ dạng hớt ha hớt hải của các diễn viên thì cũng nắm được cơ bản về tinh thần. Nói là họp nhưng về bản chất thì ly kỳ và căng thẳng chẳng khác mục “tòa tuyên án” là mấy. Nhiều buổi “tòa tuyên án” được diễn ra chóng vánh, nhưng không ít đêm đồng hồ đã điểm sang ngày mới; hôm rầm rì, ríu ran tiếng cười; hôm đặc bầu im lặng, thi thoảng văng vẳng những tràng quát tháo…

Lạ là, với “đồng bọn” của PPAN đó vừa là “nỗi khiếp sợ” vừa là phút mong chờ nhất sau một đêm diễn. Chẳng biết người khác định nghĩa thế nào về sự chuyên nghiệp, riêng người viết bài thì xin ngả mũ trước quy trình bài bản và sự kỷ luật của những người trẻ không chuyên này.

Nhưng cũng nhờ kỷ luật mà “Đêm Hè sau cuối” dần trở thành “lò-luyện-tuổi-trẻ” giúp các diễn viên phát huy, hoàn thiện các tố chất “hát-diễn-múa” và “mặn” dần lên, duy trì được phong độ để “lên đồng” trên sân khấu mỗi đêm như những “artistar” thứ thiệt.

Chẳng thế mà, dư âm của sân khấu “Đêm Hè sau cuối” thì không chỉ bởi những diễn viên chính như mợ Vân, bà Tị mà tuyến diễn viên phụ như cu Bin, đám hầu gái cũng được nhắc nhớ với những dấu ấn khó phai trong lòng khán giả. Những dòng cảm nhận “tôi yêu Vân,” “tôi thích Đào,” “tôi yêu Thiện,” “tôi yêu Tị”… mà những khán giả lưu lại trên hai tấm ảnh được đặt ở tiền sảnh sân khấu đã phần nào chứng minh cho hiệu ứng tập thể “đồng thanh tương ứng, đồng khí tương cầu” hiếm thấy khó tìm đó.

Thật khó mà tưởng tượng nổi, nhiều trong số “đồng bọn” đang là sinh viên các trường chẳng có tí liên quan gì đến nghệ thuật. Và cũng không ít trong số đó buổi ngày vẫn đi làm đủ thứ nghề mưu sinh, tối đến lại hăm hở và nhiệt thành đổ về sân khấu L’Espace chỉ để được “sống” thành những “mợ Vân,” “chú Thiện” trong những “Đêm Hè” ít ỏi quý giá.

Càng những đêm hè dần về sau cuối, người viết có cảm nhận PPAN cứ xa dần giới hạn đạo diễn, biên kịch, nhà sản xuất. Thay vào đó “Đêm hè sau cuối” như “xứ sở diệu kỳ” mà ở đó PPAN là cậu bé thủ lĩnh, với khả năng truyền cảm hứng, cảm hóa và “đồng bọn” chính là là rừng xanh của cậu.

(Ảnh: Dương Mai Việt Anh)
(Ảnh: Dương Mai Việt Anh)

2. Nhạc kịch “kiểu Phi Anh”

Viết tên mình trên con đường nghệ thuật, chẳng bao giờ là chuyện dễ dàng. Nhạc kịch và sân khấu có thể chỉ là dấu chân trên ga khởi hành của PPAN nhưng cũng có thể là con đường nghệ thuật, chẳng ai đoán định được tương lai.

Ngay thời điểm họp báo công bố dự án HOPE với chuỗi 35 đêm hướng đến 10.000 khán giả, người viết đã cảm nhận cái mộng ước ấy khủng khiếp và điên rồ như thế nào trên vai chàng đạo diễn 9x này. Nhưng sau 13 đêm, lại thấy mộng ước đó không còn xa vời, mà dần hiển hiện bởi nguồn năng lượng tập thể.

Thành công không đến từ may mắn, “Đêm Hè sau cuối” – vở nhạc kịch “hồn Tây xác Việt” từ phong cách đến công thức không giống bất cứ ai đã làn trước đó thiết nghĩ xứng đáng được cộp mác “nhạc kịch kiểu Phi Anh.”

Vì sao? Ở cương vị là đạo diễn, biên kịch và nhà sản xuất, việc mở cánh cửa của nhạc kịch (musical) và tiếp cận đại chúng khán giả rất nhiều cái tên thích hợp hơn PPAN. So sánh với các cây đa cây đề trong làng sân khấu Việt, PPAN đều thua kém về thâm niên tuổi nghề và tay nghề.

PPAN đảm đương cả ba vai trò là biên kịch, đạo diễn, nhà sản xuất của dự án (Ảnh: Đô Tăng)
PPAN đảm đương cả ba vai trò là biên kịch, đạo diễn, nhà sản xuất của dự án (Ảnh: Đô Tăng)

Nhạc kịch đậm “hồn Tây xác Việt” này dễ thấy nhất ở đề tài bi kịch gia đình, tình tiền nhưng theo phong cách trinh thám. Yếu tố thứ hai thể hiện nằm ở âm nhạc khi PPAN sử dụng hoàn toàn nhạc nước ngoài rồi soạn lời Việt. Yếu tố thứ ba là sự phá cách về sân khấu.

Về sân khấu, có thể nói “Đêm hè sau cuối” đã đạt đến cấp độ cao về thiết kế sân khấu ở Việt Nam với tư duy bục bệ đa năng. Để có sân khấu thông minh và gây ấn tượng mạnh tới thị giác này, xin dành lời khen cho đội kiến tạo cần mẫn và âm thầm. Mỗi người một nghề nhưng cùng chung đam mê làm sân khấu, đội kiến tạo của “Đêm Hè sau cuối” như những người kiến trúc sư thực thụ xây dựng nên không gian sân khấu độc đáo và “khó nhằn.” Vì lịch công diễn gián đoạn, trong suốt 13 đêm diễn, đội kiến tạo phải năm lần bảy lượt hết tháo ra lại lắp vào.

Chính vì thế, nỗ lực của PPAN vận hành cỗ máy có tên Mộng ước với “đồng bọn” thật khó gọi thành tên. Có lần PPAN chia sẻ trên trang cá nhân rằng, hạnh phúc âm thầm mà cậu trải qua cùng với những “đồng bọn” của mình sẽ không ai có thể hiểu được. PPAN đã đi con đường cậu muốn. Con đường mà cậu tin. Nhờ sự hăng say trong lao động, sự cởi mở trong tư duy và khả năng sử dụng các nguồn lực một cách tối ưu, PPAN luôn thực hiện các dự án một cách chỉn chu với kinh phí và thời hạn “không tưởng.” PPAN không ngừng tự “đào bới” những người trẻ quanh mình, nhìn sâu mãi vào chính họ, khai thác, tận dụng họ một cách triệt để. Đi qua những “góc phố” nhưng “đêm hè,” PPAN là người thấu hiểu “đồng bọn” sâu sắc nhất.

Buổi đầu chẳng ai muốn tin cùng PPAN. Cậu vừa mong manh, vừa ngoan cố bởi những áp lực và rủi ro đến nghẹt thở. Điều kết nối PPAN với “đồng bọn” hẳn là sợi dây vô hình của bản năng, sự mách bảo và ước vọng tuổi trẻ. Thực tế, dù bạn có giỏi về kỹ năng bao nhiêu, khôn ngoan bao nhiêu, mà trái tim, tâm hồn bạn không thuộc về nghệ thuật, không mang theo cái kỳ bí lôi cuốn của nghệ thuật, thì sẽ không thể có phép màu khiến từng ấy con người trẻ tuổi “lăn lê bò toài” suốt bốn năm qua từ “góc phố” đến những “đêm hè.”

Phải đến hơn một lần đêm hè mới thấy hết nỗ lực ở tập thể này. Chỉ có những người trẻ tràn đầy tình yêu và hi vọng vào nghệ thuật mới đam mê không giới hạn, và chân thật đến thế. Họ đến với “Đêm hè” không phải để hát, để múa, cũng không để diễn. Họ đi theo PPAN để nghĩ cho nhau, yêu thương nhau, để mang đến những điều tử tế cho nhau, để nhớ lúc mình được nói, thì rất nhiều người khác im lặng, nhớ có những lúc phải đứng lại để người bên cạnh được tỏa sáng, nhớ rất nhiều người nhạt để mình mặn trong một phút… để nhớ là một tập thể, để là-người-có-liêm-sỉ không ích kỷ, háo danh, vô trách nhiệm.

PPAN luôn bị ám ảnh bị người khác thấy sự gớm ghiếc về mình và đứa con nghệ thuật. Với ai và ở đâu, trong nghệ thuật hay cuộc sống, chuẩn mực của PPAN là hướng đến sự chân thật tuyệt đối. Là người rụt rè và và kiệm lời, PPAN có một trí tuệ nổi bật, tính ngay thẳng và óc hài hước. Trong con mắt của người viết bài, PPAN điển trai một cách trẻ thơ, bất chấp vẻ ngoài khắc khổ.

Giống như giấc mơ, “Đêm Hè sau cuối” của PPAN chứa những chi tiết hiện thực cùng với sự phi lý. Thông điệp hư cấu về người ngoài hình tinh mang ý nghĩa về một cuộc sống không giới hạn, cũng tượng trưng cho hình ảnh xã hội hiện đại hoang tàn hay sự cô độc, tha hóa về văn hóa, ý thức già cỗi, xuống cấp của con người hiện đại.

  • xkhangiaxe-1478498540-67.jpg
  • nsndlekhan-1478498671-84.jpg
  • hoasyleth-1478498691-82.jpg
  • daodienngu-1478498708-73.jpg
  • nhathonguy-1478498724-46.jpg
  • tiensynguy-1478498741-47.jpg

Tất nhiên, “Đêm Hè sau cuối” chưa phải là vở nhạc kịch hoàn hảo. Với một bộ phận công chúng khắt khe là những người thuộc giới nghệ thuật và làm sân khấu nếu chưa bằng lòng với “Đêm Hè sau cuối” ở yếu tố âm nhạc hay tính nghiệp dư thì hãy để âm thanh chơi live, sân khấu, kịch bản, thoại, diễn xuất của diễn viên thuyết phục họ.

Như PPAN có đôi lần nhắn nhủ, cậu và “đồng bọn” của mình luôn khuyến khích những khán giả đến với “Đêm Hè” đừng nhiều quá sự kỳ vọng. Cũng đừng nghĩ phải tìm thấy một tư tưởng hay triết lý trong tác phẩm này. Chỉ cần các vị cười vui vẻ trong khi xem là đủ rồi. Nghệ thuật không có gì để hiểu ngoài những gì bạn nhìn thấy và cảm nhận. Nếu bạn bước ra khỏi nhà hát sau khi cười thoải mái, bạn có thể tự do theo đuổi những ý nghĩ về cuộc sống của riêng mình.

Nếu bạn bước ra khỏi nhà hát sau khi cười thoải mái, bạn có thể tự do theo đuổi những ý nghĩ về cuộc sống của riêng mình.

Tôi cũng đã đến với “Đêm Hè sau cuối” hơn một lần, không nhiều kỳ vọng nhưng lần nào xem cũng được thư giãn vì cười thật nhiều. Nếu hỏi tôi thích chi tiết nào nhất của “Đêm Hè sau cuối” thì đó là hai cô hầu gái. Nếu hỏi tôi ám ảnh bởi điều gì nhất, hẳn nhiên đó là bà Thìn, lúc hiện hồn về trong giấc mơ của Thiện và thoại về những hình phạt dưới âm ti.

Rằng, “kẻ nói dối thì bị kéo lưỡi. Kẻ sát nhân bị ném vào rừng đầy gươm giáo. Kẻ bất hiếu thì bị ném vào vòng lửa. Kẻ tham lam phải ăn ba cục sắt nung đỏ. Kẻ ích kỷ thì suốt kiếp bị nhốt vào hầm tối. Kẻ tàn nhẫn bị sống chung với rắn rết… sắp đến lượt bác rồi, không biết có bị Diêm Vương cho ăn cái gì không… hu… hu… hu…”

Đoạn thoại đã khiến tôi nghĩ đến những giờ phút đã sống. Có lẽ nó mang nhiều ý nghĩa về niềm hy vọng mà chúng ta vẫn khao khát hướng tới, hoặc đang tìm kiếm mục đích của cuộc sống.

Suy cho cùng, thành công và sức hấp dẫn của tác phẩm nghệ thuật là đem lại những sắc thái cảm nhận và trí tưởng tượng ở mỗi người khác nhau. Và “Đêm Hè sau cuối” thì làm được điều này./.

Toàn bộ êkíp “Đêm Hè sau cuối” (Ảnh: Thanh Trần)
Toàn bộ êkíp “Đêm Hè sau cuối” (Ảnh: Thanh Trần)

Khoảnh khắc nghệ thuật của cuộc sống

Không dừng lại ở việc đưa ra những xu hướng thời trang tóc, Davines còn là người bạn đồng hành với nghệ thuật trong sứ mệnh mang các tác phẩm nghệ thuật đến gần hơn với công chúng và quảng bá những nghệ sỹ thực sự tài năng. Davines Art Series đã ra đời với tinh thần ấy từ năm 2012 để đến thời điểm hiện tại, chuỗi hoạt động nghệ thuật DAS được công nhận như một món ăn tinh thần bổ sung vào đời sống văn hóa nghệ thuật của công chúng.

Điểm đặc biệt của Davines Art Series nằm ở chính không gian trưng bày các tác phẩm nghệ thuật: không phải nhà triển lãm, không phải viện bảo tàng. Phá bỏ rào cản bác học của những không gian thưởng lãm nghệ thuật thông thường, Davines chọn địa điểm là những nơi mà ai cũng có thể đến, để có cơ hội thưởng thức nghệ thuật một cách tự nhiên nhất. Có thể, họ sẽ có cách tiếp cận khác với những người trong giới chuyên môn. Nhưng vốn dĩ, cái đẹp và nghệ thuật là đa chiều. Và theo cách này, nghệ thuật uyên bác đã tiến gần hơn, thở cùng một nhịp với đời sống hàng ngày của đại đa số công chúng.

Davines Art Series số 5 trở lại với những người yêu nghệ thuật cùng những mảng màu cuộc sống thật khác biệt đến từ những nghệ sỹ đời thường: Trần Vũ Hải, Phạm Trần Quân và Nguyễn Vũ Xuân Lan, Trần Quốc Khánh và Nguyễn Thị Phương Thảo. Mỗi nghệ sỹ mang đến cho Davines Art Series số 5 một loại hình nghệ thuật đặc trưng, không thể nhầm lẫn.

Trong lần trở lại này với chủ đề “Nghệ thuật là gì nếu không phải là một trạng thái của cuộc sống” đồng thời khai thác câu chuyện nghệ thuật của 5 nghệ sỹ đời thường, Davines Art Series mong muốn công chúng cảm nhận được nghệ thuật đang ở gần hơn bao giờ hết để rồi hiểu rằng, nghệ thuật hiển hiện xung quanh mỗi chúng ta và ai cũng có thể trở thành nghệ sỹ. Cùng khám phá 5 mảng màu cuộc sống trong bức tranh nghệ thuật mà Davines Art Series số 5 mang đến cho công chúng.

Giám tuyển: Hoạ sĩ Lê Thiết CươngĐạo diễn: Nguyễn Phi Phi Anh

X.LAN

Người đưa chuyện đời bằng truyện tranh

Họa sĩ trẻ Nguyễn Vũ Xuân Lan, hay được nhắc đến với cái tên X.Lan, sẽ mang đến cho khán giả một góc nhìn về truyện tranh hoàn toàn khác biệt, đó là truyện tranh gắn với đời thường, các nhân vật dường như được bước ra từ cuộc sống xã hội, hoàn toàn tự nhiên và chân thực.

Tranh của X.Lan chẳng trừu tượng. Nội dung những bức tranh của cô hết sức đời thường, xoay quanh mối quan hệ của cô với người thân, đôi khi chỉ là những mẩu hội thoại đơn giản và được thể thiện qua nét vẽ đáng yêu, dễ xem và dễ cảm. Tranh của X.Lan lôi cuốn bởi đó là những trải nghiệm, tâm sự của chính bản thân cô với mọi điều cô thấy quanh cuộc sống này. Từ đó, người xem như thấy được phần nào câu chuyện của mình trong đó, thấy được một cuộc sống vô cùng chân thực và vui tươi qua những nét vẽ đơn giản, mộc mạc.

Nói đến nghệ thuật, Xuân Lan không coi nghệ thuật là thứ vĩ đại hay xa vời mà chính nằm trong cách con người thực hiện mọi thứ trong cuộc sống. Cô tâm niệm, chỉ cần làm mọi thứ thật chỉn chu với thái độ trân trọng nhất thì ai cũng có thể trở thành một người nghệ sỹ!

X.Lan hiện lên qua tranh là một cô gái trẻ dễ thương, năng động, đam mê nghệ thuật. Ít ai biết rằng công việc chính của cô từng là giảng viên tiếng Anh tại một trường Đại học. Song song với việc tiếp tục kể chuyện đời mình qua tranh vẽ, mục tiêu của Lan là bảo vệ thành công luận án thạc sĩ chuyên ngành ngôn ngữ.

  • xl2-1478080156-27.jpg
  • xl3-1478080165-57.jpg
  • xl5-1478080184-46.jpg
  • xl4-1478080175-58.jpg
  • xl6-1478080193-33.jpg
  • xl1-1478080151-78.jpg

Cô họa sỹ trẻ hài hước này nhìn cuộc sống thật giản dị khi bộc bạch “Mình vẽ là vì mình thấy vui khi vẽ, nếu cố gắng vẽ để kiếm tiền thì có thể áp lực từ việc kiếm tiền hay yêu cầu của khách hàng sẽ khiến cho mình bị căng thẳng và mất đi niềm vui ấy”. Nghệ thuật với X.Lan đơn giản chỉ là niềm vui khi được khắc họa bức tranh của cuộc sống qua những nét vẽ dễ thương mà nghịch ngợm ấy.

Những bức vẽ biết nói hết sức đời thường của Lan không chỉ được các bạn trẻ trong nước biết đến mà còn vươn ra ngoài thế giới. Bắt đầu từ việc tham gia cộng đồng nghệ thuật Hitrecord, khởi xướng bởi diễn viên nổi tiếng Joseph Gordon Levitt, cũng là thần tượng của Lan, cô đăng một số tác phẩm mình vẽ lên đó. Bất ngờ đến với Lan khi cô được chính thần tượng của mình chia sẻ lại những tác phẩm đó lên Facebook với hàng triệu lượt người theo dõi của anh, Lan cảm thấy như mình đang mơ vậy.

Khi những tranh vẽ của cô bắt đầu được biết đến, X.Lan đã có một trang riêng bên cạnh Facebook cá nhân của mình, chuyên để đăng những tác phẩm cô vẽ. Mỗi tranh vẽ của cô được đăng tải nhận được rất nhiều phản hồi của người xem, người khen Lan vẽ đẹp quá, người lại chia sẻ mình cũng đã gặp tình huống y hệt như tranh. Với X.Lan, mỗi fan hâm mộ, mỗi follower đều rất có ý nghĩa với cô, vượt qua ranh giới của mạng xã hội, họ hiểu và chia sẻ với từng câu chuyện của cuộc đời cô.

Hãy cùng khám phá những mảng màu cuộc sống mà X.Lan mang đến qua video dưới đây

HẢI TRÒN

Người gửi tâm hồn trẻ thơ vào đồng nát

Nếu ai đó đưa cho bạn một chiếc ghế cũ, một chiếc lốp xe thủng hay một bình rượu thủy tinh bám đầy bụi, bạn sẽ làm gì với chúng? Ấy thế mà những món đồ tưởng chừng như không còn sử dụng được nữa lại được Hải Tròn – phù thủy tái chế đồ cũ – nhận ra được vẻ đẹp và khiến cho chúng được sinh ra một lần nữa tại Đồng Nát Décor.

Nghệ thuật đối với Hải Tròn là những món đồ phủ đầy bụi, là khi cảm nhận nét thời gian không gì xoá nhoà được từ chúng, là lúc được thoả sức sáng tạo để biến chúng trở nên đẹp đẽ hơn. Hải Tròn làm nghệ thuật nhưng không coi mình là nghệ sỹ, anh chỉ cho mình là một người bình thường thích mày mò sáng tạo từ những thứ cũ kỹ của cuộc sống. Có lẽ chính vì vậy mà những món đồ qua bàn tay anh mang những vẻ đẹp rất khác nhau, rất “đời”, gợi lên trong lòng chúng ta chút hoài niệm của những ngày xưa cũ.

“Đối với tôi, bản thân những món đồ cũ chứa đựng tình cảm mà người chủ cũ gửi gắm trong đó…” – lời chia sẻ rất “đời” từ Hải Tròn – phù thủy đồ tái chế. Từ thời sinh viên Hải Tròn đã bị mê hoặc bởi thế giới nội thất tái chế: những chai rượu cũ được biến hóa thành đèn trần đầy tinh tế hay khung máy may quần áo thành giá đỡ trưng bày đồ trang sức… Chúng ta thường có cảm tình với những đồ vật đã dùng lâu năm, Hải Tròn hiểu điều đó, anh thổi hồn vào những món đồ bình thường ấy bằng màu sắc, bằng những nét cá tính riêng biệt để chúng trở thành những tác phẩm độc nhất.

  • tvh1-1478080484-2.jpg
  • tvh2-1478080513-23.jpg
  • tvh3-1478080526-55.jpg
  • tvh4-1478080533-57.jpg
  • tvh5-1478080540-19.jpg

Những món đồ hoài cổ hay được chế tác lại theo phong cách của thời bao cấp dường như là một dấu ấn của Hải Tròn. Ít ai biết niềm yêu thích ấy xuất phát từ tuổi thơ của anh. Với người cha trong ngành hậu cần quân đội, từ nhỏ Hải Tròn đã thường xuyên được tiếp xúc với những món đồ chơi làm từ đồ dùng hậu cần bỏ đi như vỏ súng, vỏ xe, … Niềm yêu thích với những đồ vật ấy, kết hợp với kiến thức nền tảng từ trường Đai học, giúp Hải Tròn tạo ra được những không gian hoài cổ đẹp, tỉ mỉ đến từng cái cốc cái chai.

Dù tạo ra những sản phẩm “độc” như vậy nhưng Hải Tròn không nhận mình là một người nghệ sỹ, cũng không gọi công việc mình làm là làm nghệ thuật, chỉ đơn thuần là người làm ra những tác phẩm được nhiều người yêu thích. Với tác phong chuyên nghiệp, Hải Tròn đặt sự hài lòng của khách hàng lên hàng đầu. Anh tâm sự rằng, cũng vì điều này mà nhiều người cho rằng anh rất khó tính.

Hải Tròn làm nghệ thuật thầm lặng, nhưng chỉ cần nhìn vào những sản phẩm của anh, người ta nhận ra ngay “chất” của Hải Tròn trong đó, rất cá tính mà không hề bị trộn lẫn. Nghệ thuật là thế, chẳng cầu kỳ, chẳng phô trương nhưng làm người ta nhớ lâu, làm người ta dễ cảm được cái đẹp từ những thứ bình dị nhất.

Hải Tròn chia sẻ như thế nào về việc sáng tác nghệ thuật qua những món đồ cũ? Hãy cùng lắng nghe lời tâm sự từ anh – Người đưa tâm hồn trẻ thơ vào đồng nát.

PHẠM TRẦN QUÂN

Người dụng võ trong tranh vẽ

Niềm đam mê nghệ thuật nảy nở trong Phạm Trần Quân từ thuở thiếu thời. Nếu ai đã có dịp ghé qua triển lãm đầu tay vào năm 2005 của họa sỹ trẻ Phạm Trần Quân khi đó tại Gallery 39, chắc hẳn chưa thể quên nỗi bâng khuâng, trầm mặc của một tâm hồn nghệ sỹ được khắc họa qua những mảng màu. Mỗi bức tranh đều chú tâm miêu tả những ngón tay. Đâu đó trên những bức họa là những dấu hỏi về thân phận, về cõi nhân sinh, về hạnh phúc và bất hạnh, về nghệ thuật.

Mỗi bức tranh của Phạm Trần Quân là những cuộc dạo chơi của những hình khối màu sắc, cần người xem chậm lại hồi lâu, chiêm ngưỡng và cảm nhận bằng cả trái tim mình.

Là một nghệ sỹ, cảm hứng đối với Phạm Trần Quân rất quan trọng và anh tìm thấy điều này từ ngay trong chính những người yêu tranh, hâm mộ tranh của mình. Những cái nhìn mới lạ, những cảm xúc, phản ứng, biểu cảm khác nhau của người xem tranh chính là nguồn độc lực vô giá giúp anh kiên trì theo đuổi con đường nghệ thuật.

Xem tranh của Phạm Trần Quân, người ta sẽ lạc vào thế giới của những băn khoăn từ chính tác giả với những câu hỏi trăn trở về cuộc sống và con đường nghệ thuật. Mỗi bức tranh của Phạm Trần Quân là những cuộc dạo chơi của những hình khối màu sắc, cần người xem chậm lại hồi lâu, chiêm ngưỡng và cảm nhận bằng cả trái tim mình.

  • ptq1-1478080930-1.jpg
  • ptq2-1478080935-2.jpg
  • ptq4-1478080944-37.jpg
  • ptq5-1478080951-20.jpg
  • ptq6-1478080958-14.jpg

Trước khi trở thành họa sỹ như công chúng biết tới ngày nay, Phạm Trần Quân đã từng có ý định buông xuôi với nghệ thuật để theo đuổi đam mê với võ thuật. 20 năm tập võ, võ thuật gắn bó với anh và khai sáng cho anh những triết lý của cuộc sống. Anh nhận ra võ không phải chỉ là xuống tấn hay tung cước, võ là một cách thể hiện bản lĩnh, cái tôi của mình. Thái độ của người tập võ thuât cũng phản ánh cách hành xử của họ với cuộc đời. Hội họa cũng vậy. Người nghệ sỹ không nhất thiết phải làm ra tác phẩm xuất sắc nhất, và kiệt tác cũng không có ý nghĩa gì nếu anh không để lại được dấu ấn, cái bản lĩnh của mình ở trong đó.

Người ta nói tranh của Phạm Trần Quân chứa đựng nhiều câu hỏi. Anh nói đó là những câu hỏi anh dành cho chính mình, tìm kiếm cái cốt lõi tâm hồn mình trong hội họa. Bao nhiêu năm cầm cọ là bấy nhiêu năm Phạm Trần Quân trải lòng, mải miết vẽ, mải miết thể hiện những cá tính khác nhau của mình. Có lẽ vì vậy tranh của anh thường hiện lên nhiều xung đột giữa các mảng màu, khối hình, đường nét như phản ánh sự dữ dội của chất nghệ sỹ chảy tràn trong con người anh.

Cùng khám phá đằng sau người hoạ sỹ này còn điều gì thú vị qua video sau đây.

TRẦN QUỐC KHÁNH

Người ca hát vui vẻ

Tìm đến nghệ thuật muộn hơn trong sô 5 nghệ sỹ mà Davines Art Series số 5 muốn giới thiệu, Quốc Khánh bén duyên với nghề ca hát từ cách đây 2 năm. Trước khoảng thời gian được tiếp xúc với nghệ thuật, anh đã trải qua nhiều công việc khác nhau ở nhiều lĩnh vực, nhưng chỉ đến khi dành thời gian cho âm nhạc, anh mới cảm nhận được dường như nghệ thuật đã là một phần con người anh.

Sau khi thử sức tại cuộc thi Giọng hát Việt năm 2015 như là một trải nghiệm, Quốc Khánh càng dành nhiều thời gian cho hoạt động nghệ thuật hơn nữa.

Có lẽ với Quốc Khánh, việc ca hát không bắt buộc phải đứng trên một sân khấu rực rỡ nào, đơn giản chỉ là khi anh được thả hồn với những giai điệu, những lời ca, được trải lòng cùng âm nhạc và những người trẻ có cùng đam mê, và khi đó anh mới thực sự là mình – Người hát ca vui vẻ.

Bên cạnh việc dành thời gian cho ca hát, Quốc Khánh vẫn hàng ngày làm việc tại tiệm bánh nhỏ, nơi anh được thoả sức sáng tạo trong việc làm bánh và tạo hình bánh. Quốc Khánh chia sẻ, trước khi đến với việc làm bánh và ca hát, anh đã thử sức trong nhiều ngành nghề như du lịch, báo chí, thu âm… Mỗi lần thay đổi công việc là một lần anh có được những trải nghiệm mới, gặp gỡ được những con người mới, trẻ và năng động.

Tiếp xúc và làm việc với họ khiến anh có nhiều động lực cũng như cảm hứng để sống trẻ, để ca những khúc ca vui vẻ của một tâm hồn yêu nghệ thuật cháy bỏng.

NGUYỄN THỊ PHƯƠNG THẢO

Vận động viên sân khấu

Nguyễn Thị Phương Thảo – cô gái trẻ đã dành được rất nhiều tình cảm từ những người yêu nghệ thuật tại Hà Nội qua vai diễn Bà Tị trong vở nhạc kịch Đêm hè sau cuối của Đạo diễn Nguyễn Phi Phi Anh. Trên sân khấu của Đêm hè sau cuối, khán giả ấn tượng với một Bà Tị tư duy sắc sảo, lối nói chuyện hài hước mà sâu sắc, thì ở ngoài đời, người ta lại nhớ đến một Phương Thảo vô cùng năng động, đa tài và cũng không kém phần hài hước so với nhân vật của mình.

Những người yêu mến Phương Thảo thường gọi cô bằng cái tên thân mật Thảo Tươi và cũng không lạ gì với việc cô là thủ lĩnh của đội Cheerleading của trường Đại học Ngoại thương, đạo diễn Phi Anh – người chọn cô cho vai Bà Tị đầy ấn tượng chia sẻ: “Nếu không có Tươi, tôi sẽ không bao giờ làm được “Góc phố” hay “Đêm hè”. Không phải vì vai diễn Chim Non hay vai diễn bà Tị, mà là vì nguồn năng lượng bừng bừng mà bạn ấy tỏa ra, nó khiến tất cả những người khác đều phải sống động theo. Nó làm tất cả mọi người nghiệp dư trong đoàn tôi cũng muốn đứng lên để diễn thật sâu, thật hay”.

Có lẽ không phải chỉ riêng với Cheerleading hay với nhạc kịch, Thảo Tươi luôn là cô gái hết mình vì nghệ thuật. Cô gái bé nhỏ mà đa tài từng tham gia Câu lạc bộ Hiphop của trường, bên cạnh đó cô còn thi tuyển vào Câu lạc bộ Âm nhạc nữa, nhưng có lẽ Cheerleading vẫn là mối duyên khó dứt của cô.

Cô gái biết nhảy, biết hát, biết múa và diễn xuất này đặc biệt ở chỗ cô không coi nghệ thuật chỉ là đam mê đơn thuần mà nghệ thuật là động lực khiến cô thức dậy và tiếp tục làm việc mỗi ngày. Với Phương Thảo, làm nghệ thuật không phải vì sở thích, càng không phải là để đạt mục đích gì, đơn giản vì nghệ thuật vốn đã là một phần không thể thiếu trong cuộc sống của cô.

Lắng nghe chia sẻ của cô gái nhỏ nhưng tràn đầy năng lượng và sống hết mình vì nghệ thuật này qua video sau đây.

Halloween

Ngày 31/10 hàng năm, lễ hội Halloween được tổ chức ở các quốc gia phương Tây, đặc biệt là ở Mỹ, Ireland, Anh, Canada, Australia và New Zealand. Đây là lễ hội hoá trang lớn, thu hút được sự tham dự của rất nhiều người, kể cả trẻ em.

Lịch sử lễ hội Halloween

Lễ hội Halloween bắt nguồn từ ngày lễ “The Celtic Festival of Samhain” của dân tộc Celts sống cách đây khoảng 2.000 năm ở phần đất nay thuộc lãnh thổ nước Anh và phía Bắc nước Pháp.

Vào đêm ngày 31-10, buổi lễ “The Celtic Festival of Samhain” được người Celts tổ chức để tưởng nhớ và vinh danh Thánh Samhain, vị chúa tể cai quản những linh hồn người chết. Họ tin rằng Thánh Samhain cho phép các linh hồn được trở về dương thế thăm gia đình và ăn tết vào đêm 31-10 này.

Cuối tháng 10 cũng là dịp để người Celts dâng cúng lễ vật cảm ơn những gì thiên nhiên đã ban tặng cho họ, cầu xin cho một năm mới thịnh vượng và mùa màng bội thu. Vào lễ vinh danh Thánh Samhain, người Celts thường đốt những đống lửa lớn trên đồi để tỏ lòng tôn kính tới các vị thần và xua đuổi tà ma. Sau đó, mỗi người sẽ lấy một hòn than hồng từ đống lửa đó, đặt trong củ cải hoặc những quả bầu, quả bí và mang về nhà. Để không bị những linh hồn lang thang quấy phá, họ hoá trang và khắc những khuôn mặt kinh dị lên những quả bầu, quả bí đó. Tục lệ này còn lưu truyền đến ngày nay vào ngày lễ Halloween.

Phong tục Halloween của người Ireland
Phong tục Halloween của người Ireland

Năm 43 (sau Công nguyên), dân tộc Celts bị người La Mã chinh phục và cai trị trong khoảng 400 năm. Trong suốt thời kỳ này, ngày hội Mùa Thu của người La Mã được tổ chức liền với ngày hội kỷ niệm Thánh Samhain của dân tộc Celts. Một trong hai ngày này có tên là Feralia để vinh danh người quá cố. Ngày hội thứ hai dùng để vinh danh Thần Pomona, tức là Nữ Thần Hoa Quả và Cây Cối. Có thể đây là nguyên nhân của tục lệ đoán vận mệnh tương lai được sử dụng trong trò chơi thi cắn quả táo treo ở đầu một sợi dây vào ngày lễ Halloween.

Vào những thế kỷ đầu Công nguyên, đạo Thiên chúa được phổ biến mạnh ở Châu Âu, số các vị thánh nhiều đến nỗi số ngày trong năm không đủ để làm lễ tôn kính cho từng vị. Vì vậy, Nhà thờ Thiên Chúa Giáo đã lập ra Ngày Các Chư Thánh (All Saints’Day) để để vinh danh các Thánh của đạo Thiên Chúa, đặc biệt đối với những Chư Thánh không có ngày dành riêng để kỷ niệm. Vào thời gian đầu, ngày này được tổ chức vào 13-5 hàng năm, sau đó đã được chuyển vào ngày 1-11, trước Ngày lễ các linh hồn (All Soul’s Day vào ngày 2-11).

Halloween có tên gốc là All Hallows’Eve, có nghĩa là đêm trước Ngày Các Chư Thánh. “Hallow” là một từ tiếng Anh cổ có nghĩa là “thánh” và cuối cùng đổi là Halloween như chúng ta biết ngày nay.

Như vậy, lễ hội Halloween là kết quả của nhiều sự biến đổi trong hàng thế kỷ. Giờ đây, các ngày lễ trong lễ hội Halloween không còn mang ý nghĩa tôn giáo mà mọi người đều coi đó là một lễ hội vui chơi với những quả táo, mèo đen với những hình hóa trang “con ma”, “bộ xương”… của Ngày lễ các Thánh và Ngày lễ các linh hồn.

Một số phong tục trong lễ hội Halloween

Vào đêm Halloween, những người tham dự thường hóa trang thành các nhân vật “kinh dị” với mục đích làm cho quỷ dữ hoảng sợ bỏ chạy. Giới học trò nổi tiếng nhiều trò quậy đã nhanh chóng tận dụng lễ hội này để chứng tỏ mình còn “quái chiêu” hơn cả… quỷ ma. Chính vì vậy, những ngày này, các cửa hàng đồ chơi, quà lưu niệm, đồ hóa trang dường như chật kín những gương mặt trẻ trung đang hăm hở tìm cho mình những bộ đồ ưng ý.

Chủ đề chính của lễ Halloween thường là những điều rùng rợn như cái chết, phép thuật hay những quái vật bí ẩn. Các nhân vật thường gặp là ma, ma cà rồng, phù thuỷ, dơi, mèo đen, cú, yêu tinh, thây ma, bộ xương di động… Các gia đình thường trang trí những hình ảnh này trong ngày lễ Halloween.

Một video hướng dẫn cách trang điểm trong lễ hội Halloween thu hút hàng triệu lượt xem

Hai màu truyền thống của Halloween là đen và cam. Trong thế giới hiện đại, màu tía, xanh lục và đỏ cũng thường được sử dụng. Những vật phẩm đại diện của mùa thu như bí ngô và bù nhìn rơm cũng trở thành hình ảnh tiêu biểu của lễ Halloween.

Trong ngày lễ Halloween, những người tham gia thường đốt những đống lửa lớn với hy vọng mặt trời sẽ ngày ngày chiếu sáng và lưu lại trong thời gian lâu hơn, giúp cho mùa màng bội thu. Những đống lửa này sẽ thu hút nhiều muỗi, cú và dơi – những động vật được coi là cấu thành sự tích đêm các Thánh, lửa cũng là ánh sáng giúp con người tránh xa các linh hồn quỷ dữ.

Ngoài ra, người Ailen và người Xcốtlen đã hình thành phong tục làm “đèn ma”, thứ không thể thiếu trong ngày hội này. Ban đầu, họ tạo hình mặt người trên củ cải và khoai tây nhưng khi di cư sang Mỹ, họ bắt đầu khắc lên những quả bí. Ánh sáng của ngọn nến đặt trong những quả bí này giống như đống lửa của những tu sĩ Druid, chỉ lối cho mọi linh hồn và bảo vệ chúng thoát khỏi quỷ dữ.

Lễ hội Halloween tại một số quốc gia trên thế giới

Lễ hội Halloween ở Mexico

Vào mùa thu ở Mexico, những con bướm chúa lại bay về làm tổ trên những cây linh sam và người dân nơi đây tin rằng, những con bướm này là hiện thân của linh hồn những người quá cố.

Trong ngày Halloween, người Mexico trang trí những bệ thờ trong nhà với bánh mỳ, nến, hoa và quả. Những cây nến được thắp sáng để tưởng nhớ tổ tiên đã khuất. Buổi tối, họ hoá trang trong bộ quần áo hình ma quỷ và diễu hành trên đường phố với một người sống đặt trong một quan tài. Sau đó, họ sẽ tới thăm viếng nghĩa trang, trang trí mộ người thân và ở đó suốt đêm.

Lễ hội Halloween ở Bắc Mỹ

Halloween du nhập vào nước Mỹ do những người Ireland và Scotland di cư và đã trở thành một lễ hội dân gian lớn ở Mỹ và Canađa. Vào ngày lễ này trẻ em thường chơi trò “trick or treat”. Chúng sẽ mặc các trang phục hóa trang và đeo mặt nạ rồi đi từ nhà này qua nhà khác, gõ cửa để gặp chủ nhà và nói “trick or treat.” Câu này có nghĩa là: “Nếu muốn chúng tôi không chơi xấu thì hãy đãi chúng tôi cái gì đi.” Để tránh bị chơi xấu, chủ nhà thường đãi chúng kẹo, bánh, hoa quả, có thể họ còn cho chúng tiền nữa.

Lễ hội Halloween ở các nước Châu Âu

Tại Anh, tâm điểm của lễ hội Halloween chính là những đống lửa rực cháy trên các đường phố. Khác với những nơi khác, những đống lửa này không phải để xua đuổi các linh hồn lang thang mà để nhắc đến câu chuyện của Guy Fawkes, người có ý định làm nổ tung Toà nhà Hội đồng ở Luân Đôn vào năm 1605. Rất nhiều hình nộm của Guy Fawkes bị đốt cháy trong lễ hội.

Tại Đức, người dân mừng hội Halloween với sự vui vẻ tột bậc. Ngoài những chiếc đèn bằng bí đỏ thì lễ hội hoá trang là hoạt động thu hút sự tham gia của nhiều người nhất. Trong những trang phục của những nhân vật truyền thống, của những mụ phù thuỷ…, họ nhảy múa, ca hát xung quanh những đống lửa lớn suốt ngày đêm…/.

Trang phục Halloween của các em nhỏ
Trang phục Halloween của các em nhỏ

Tự làm đồ trang trí cho Lễ hội Halloween

1. Ma bay

2. Những cánh cửa quái vật

3. Nến trôi

4. Đèn trong túi giấy

5. Lọ xác ướp

6. Ma phát sáng

7. Tường dơi

8. Bộ xương leo tường

Những trang phục Halloween ngộ nghĩnh

1. Nàng Bạch Tuyết và Hoàng hậu độc ác

2. Shrek và Fiona

3. Scooby Doo

4. Tôm hùm

5. Nàng tiên cá

6. Yoda

7. Phù thủy xứ Oz

8. Despicable Me

9. The Incredibles

10. The Joker

Monsoon Music Festival 2016

Trên sân khấu, các nghệ sĩ biểu diễn hết mình là điều không còn bàn cãi nhưng ở dưới hàng khán giả, sau những tấm hàng rào là nhiều câu chuyện bi hài, nhưng cũng đầy tràn tình yêu dành cho âm nhạc và thần tượng.

Lễ hội Âm nhạc Gió Mùa – Monsoon Music Festival 2016 đã khép lại nhưng dư âm của nó có lẽ vẫn còn đọng nguyên vẹn trong lòng ban tổ chức và đặc biệt là khán giả. Ba đêm nhạc với đủ các “món ăn” từ nội địa đến quốc tế đã khiến nhạc sĩ Quốc Trung, giám đốc chương trình thực hiện được giấc mơ đem đến một lễ hội âm nhạc đúng nghĩa. Bên cạnh đó, Monsoon phần nào thỏa mãn được tình yêu dành cho âm nhạc.

Tuy nhiên, thành công của Monsoon Music Festival 2016 cũng có những câu chuyện vui buồn riêng. Bên cạnh những khó khăn về câu chuyện tài chính của nhà sản xuất, những chuyện ở dưới hàng khán giả cũng khiến cho chúng ta phải suy ngẫm, phải thành thực với chính mình trước lễ hội âm nhạc độc đáo này nói riêng và nghe nhạc có ý thức nói chung.

Nhóm khán giả say êm âm nhạc nhưng không có vé, phải đứng ngay trên vỉa hè đường Hoàng Diệu hé mắt nhìn vào (Ảnh: Facebook Quang Đặng)
Nhóm khán giả say êm âm nhạc nhưng không có vé, phải đứng ngay trên vỉa hè đường Hoàng Diệu hé mắt nhìn vào (Ảnh: Facebook Quang Đặng)

Suốt 3 đêm, di tích Hoàng thành Thăng Long ngập trong ánh sáng và âm thanh. Đám đông cuồng nhiệt phía dưới được sống trong không gian âm nhạc độc đáo. Họ là những người đầu tiên được nghe hai dự án âm nhạc mới và độc đáo bao gồm “Chat với Mozart 2” (Mỹ Linh) và “Rễ Cây” (Tùng Dương). Họ còn được thưởng thức những âm thanh sôi động từ các DJ nổi tiếng tài năng, những nghệ sĩ trẻ cá tính nhưu Anna Trương, PB Nation, Space Speaker…

Đặc biệt, khán giả còn được thỏa ước mơ khi nhìn thấy band nhạc rock kỳ cựu Scorpions bằng xương bằng thịt trình diễn trên sân khấu. Từ Still Loving You cho đến Wind of Change đều được nhiều khán giả lắc lư theo điệu nhạc, cùng hát theo và sống lại kỷ niệm cùng với những chú “bọ cạp” đến thở cũng ra chất rock. Có thể nói đêm nhạc thứ 3 cũng là đêm nhạc để lại ấn tượng nhất chỉ với cái tên mà không ít người cho rằng đã hết thời là… Scorpions.

Những khán giả của Monsoon Music Festival 2016 không chỉ được thưởng thức âm nhạc đích thực mà còn được trải nghiệm không khí lễ hội văn hóa. Trong nhiều khán giả đến với Gió Mùa còn thấy thấp thoáng những vị khán gải ngoại quốc. Họ không chỉ góp mặt trong đêm thứ 3 có Scorpions mà hai đêm nhạc trước đó, không ít khán giả Tây cũng xuất hiện. Điều này cho thấy, Monsoon thực sự đang lớn mạnh, có tầm ảnh hưởng và thu hút đa dạng khán giả theo dõi.

Người hâm mộ đã đứng sát bên nhau, cùng tận hưởng hưởng, cùng hòa nhịp (Ảnh: Lê Minh Sơn)
Người hâm mộ đã đứng sát bên nhau, cùng tận hưởng hưởng, cùng hòa nhịp (Ảnh: Lê Minh Sơn)

Trên tay cầm một cốc bia lạnh, đầu lắc lư theo giai điệu và thỉnh thoảng cất giọng hát hòa nhịp với nghệ sĩ… Người hâm mộ đã đứng sát bên nhau, cùng tận hưởng hưởng, cùng hòa nhịp. Những cái nắm tay, những vòng ôm và cả những nụ hôn đều xuất hiện ở bên ngoài hàng rào, phía dưới khán giả. Đó là những hình ảnh đẹp nhất mà Monsoon có.

Nhưng sau tấm hàng rào, nhiều khán giả không có vé đã làm những chuyện hết sức kỳ quặc. Một facebooker nổi tiếng kể lại câu chuyện khá buồn về những người “được” xé rào vào xem.

Khi ban tổ chức cương quyết ngăn chặn, những lời xỉa xói, thóa mạ đã được tuôn ra không tự chủ. Một số người thậm chí tỏ ra hiếu chiến, dọa phá nát lễ hội âm nhạc mà ban tổ chức đã đổ công sức thực hiện; đạp đổ đi hy vọng của những khán giả chân chính.

Từ dưới hàng khán giả của Lễ hội âm nhạc Gió Mùa còn có những hình ảnh khán giả khiến chúng ta suy nghĩ. Đó là nhóm khán giả không có vé, phải đứng ngay trên vỉa hè đường Hoàng Diệu hé mắt nhìn vào xem những nghệ sĩ biểu diễn. Nhìn dáng đứng tựa vào bờ tường theo dõi những nghệ sĩ biểu diễn suốt buổi hòa nhạc, chắc hẳn nhiều người phải suy nghĩ.

(Video 360 độ do VietnamPlus thực hiện)

Họ có thể không đủ khả năng tài chính hoặc mua vé quá chậm nhưng họ là những người nghe nhạc đích thực. Họ có thể là nhóm thiểu số, không được hòa mình vào không khí chung nhưng họ vẫn đến, bằng một cách nào đó vẫn nghe được những phần trình diễn của các nghệ sĩ. Họ có tự trọng để không phá rào như nhóm khán giả kể trên.

Âm nhạc dành cho tất cả mọi người và đặc biệt cho những khán giả yêu thích một cách văn minh. Ngay từ đầu, nhạc sĩ Quốc Trung và êkíp cũng đã nhấn mạnh đến yếu tố “văn minh” khi thực hiện Lễ hội âm nhạc quốc tế Gió Mùa. Có thể vẫn còn đâu đó rơi rớt những hình ảnh không đẹp hoặc nhuốm buồn nhưng Monsoon vẫn mang đến khán giả được những điều mà họ mong đợi.

Từ phía sau hàng rào của Monsoon có thể còn nhiều câu chuyện khác những câu chuyện kể trên nhưng đây vẫn là Lễ hội âm nhạc mà khán giả mong mỏi chờ đợi và tận hưởng trọn vẹn cảm xúc. Dù lễ hội mới kết thúc nhưng có lẽ những khán giả chân chính đã chờ đợi và hy vọng đợt Gió Mùa mới trong năm 2017.

(Ảnh: BTC)
(Ảnh: BTC)
(Ảnh: BTC)
(Ảnh: BTC)
(Ảnh: BTC)
(Ảnh: BTC)
(Ảnh: BTC)
(Ảnh: BTC)
(Ảnh: BTC)
(Ảnh: BTC)
Những khán giả chân chính chờ đợi và hy vọng đợt Gió Mùa mới trong năm 2017 (Ảnh: Lê Minh Sơn)
Những khán giả chân chính chờ đợi và hy vọng đợt Gió Mùa mới trong năm 2017 (Ảnh: Lê Minh Sơn)

9 tuổi, 8 năm nằm viện vẫn đạt học sinh giỏi

Trong căn phòng gần 20 mét vuông, ban ngày chỉ có tiếng quạt trần phần phật, át đi mọi thứ âm thanh ở cái nơi vốn hầu như rất ít tiếng người, tiếng trẻ thơ.

Trên bốn chiếc giường bệnh là Nguyễn Hà Anh và 3 bệnh nhi khác. Các em đang co ro nằm, hay ngồi thu lu vào một góc để tập trung truyền máu, thải sắt.

Tám tiếng dài dằng dặc. Những mũi kim tiêm liên tục đâm sâu vào cánh tay gày guộc của các con. Thỉnh thoảng, Hà Anh lại thiêm thiếp vào giấc ngủ.

***

Những ngày đầu tháng Chín – thời điểm năm học mới đã bắt đầu cũng là dịp không khí Trung Thu đã hiện hữu ở khắp mọi nơi.

Nhưng ngày tết thiếu nhi với Hà Anh hiếm khi trọn vẹn. Sau lễ khai giảng mới được vài ngày, em đã phải nghỉ học để vào viện cho đợt điều trị cùng các bệnh nhân mắc bệnh hiểm nghèo về máu tại Khoa Nhi tổng hợp, Bệnh viện Đa khoa Xanh Pôn (Hà Nội)

Ngày Bệnh viện Xanh Pôn tổ chức vui Trung thu, tặng quà cho các em học sinh mắc bệnh hiểm nghèo đang điều trị tại viện, trong số gần 70 bệnh nhi, có ba em luôn giữ thành tích học tập đáng nể. Nguyễn Hà Anh là một trong ba học sinh này. Em đã vượt qua những nỗi đau bệnh tật để đạt danh hiệu học sinh giỏi liên tục trong 3 năm vừa qua.

Chín năm được sinh ra trên cuộc đời, em đã mất 8 năm liên tục chiến đấu với căn bệnh tan máu bẩm sinh (Thalassemia).

Chín 9 năm được sinh ra trên cuộc đời, em đã mất 8 năm liên tục chiến đấu với căn bệnh tan máu bẩm sinh (Ảnh: Doãn Đức)
Chín 9 năm được sinh ra trên cuộc đời, em đã mất 8 năm liên tục chiến đấu với căn bệnh tan máu bẩm sinh (Ảnh: Doãn Đức)

Những buổi học ở bệnh viện

Hành trang mỗi khi vào viện của cô bé Nguyễn Thị Hà Anh – học sinh lớp 4 trường tiểu học Vũ Xuân Thiều, Gia Lâm, Hà Nội – khá đặc biệt. Ngoài quần áo mang theo là chiếc ba lô nặng chịch, bên trong là sách vở, bút, thước kẻ… Chiếc ba lô được để ngay ngắn trên giường bệnh.

Bệnh viện dần về tối. Mấy đứa trẻ bên cạnh hồ hởi vui đùa chơi trốn tìm sau một ngày nằm gần chục tiếng truyền máu, thải sắt. Trông đứa trẻ nào cũng tươi tỉnh, hoạt bát và có sức sống hẳn lên.

Ở một góc căn phòng có 4 chiếc giường bệnh nhỏ hẹp, sau bữa cơm tối nào hai mẹ con bé Hà Anh cũng rục rịch chuẩn bị đèn sách, nào những quyển sách Toán, bài tập toán, sách tiếng Việt…

Cô bé ngồi trên giường bệnh, quyển vở đặt trong lòng để viết. Từng nét chữ gọn gàng và ngay thẳng. Có khi mỏi, bé lại ngồi lên ghế, lấy chiếc giường bệnh làm bàn học.

Chốc chốc lại có mấy em nhỏ sà vào nhòm, ngó xem chị Hà Anh đang làm gì. Hà Anh nhoẻn cười với các em rồi lại chăm chú vào việc học.

Đã hơn 10 giờ tối, khi các em nhỏ cùng phòng bệnh đã say vào giấc ngủ, Hà Anh vẫn miệt mài làm bài tập, cô bé chăm chú giải tiếp các bài toán nâng cao ra nháp. Chốc chốc, mẹ bé – chị Nông Thị Nga (33 tuổi) lại nhắc nếu buồn ngủ thì đi ngủ, nhưng cô bé chỉ lí nhí trả lời: “Con làm nốt bài toán này cho xong rồi sẽ đi ngủ.”

Cứ như thế, trong bao năm nay các buổi tối trong viện, hai mẹ con miệt mài kèm cặp nhau học tập.

Con thích được tiêm

Số phận của Hà Anh không được may mắn như nhưng bạn học khác. Ngay từ khi sinh ra em đã mắc căn bệnh tan máu bẩm sinh. Từ khi hơn 1 tuổi đến nay, em đã 8 năm gắn bó với môi trường bệnh viện. Với em, bệnh viện như là một ngôi nhà thứ hai không thể thiếu được trong cuộc sống này.

Ở cái lứa tuổi lên 9 đó, rất nhiều đứa trẻ có nỗi sợ bệnh viện, sợ gặp bác sỹ, sợ truyền dịch, sợ tiêm… nhưng với cô bé Hà Anh, bé hồn nhiên: “Con không sợ bệnh viện, con thích được truyền, con thích được tiêm…”

Người viết bài không cầm nổi nước mắt khi nghe tâm sự của bé, rất rành mạch và khúc chiết. Hồn nhiên và cũng vô cùng nghị lực.

Cứ mỗi lần được tiêm, truyền xong người bé bớt uể oải, khỏe hẳn ra. Cứ sau gần 1 tuần ở viện về là Hà Anh như thấy có thêm nguồn năng lượng để hoạt động cho những tuần tiếp theo.

Hà Anh đang sống trong một căn nhà nhỏ nơi cuối ngõ tại phường Phúc Lợi, Quận Long Biên, Hà Nội. Vừa bước vào căn nhà là hình ảnh chiếc máy khâu cũ, được đặt trang trọng trong nhà, bởi đây là công cụ kiếm sống của chị Nga hằng ngày.

Chị Nga chia sẻ, trước đây chị làm ở Công ty may Hàng không, tuy nhiên từ ngày con phát hiện bệnh chị phải nghỉ việc và ra ngoài làm vì thời gian không cho phép. Hàng ngày, chị nhận các đơn hàng từ các công ty và ngồi nhà may bất kể lúc nào, từ sáng hay tới đêm. Với chị, công việc này vừa giúp chị kiếm thêm nguồn thu nhập vừa có thời gian để chị chăm con. Còn bố của bé làm nghề lái xe nên cũng đi suốt. Chị Nga kể, hai vợ chồng chị đều khỏe mạnh, khi lấy nhau sinh được bé Hà Anh cũng vậy. Tuy nhiên, đến khi 2 tuổi anh chị thấy da bé cứ xanh tái, giác mạc vàng, bàn tay vàng.

  • 2-1477467701-92.jpg
  • 8-1477467745-100.jpg
  • 7-1477467776-57.jpg
  • 5-1477467761-3.jpg
  • 4-1477467849-17.jpg
  • 10-1477467806-51.jpg
  • 11-1477467813-47.jpg
  • 12-1477467824-36.jpg

Ban đầu anh chị cứ lẩm nhẩm nghĩ chắc con thiếu vitamin D nên da mới vàng và không được hồng hào. Sau đó, bé càng lớn thì càng thêm các biểu hiện bệnh như con hay mệt, đuối sức, không chơi đùa như bình thường.

Khi đó, anh chị mới đưa con đi khám và kết quả như đứng tim khi các bác sỹ thông báo cháu bị bệnh tan máu bẩm sinh. Cả anh và chị đều có gen bệnh này, tuy nhiên nó là gen lặn, đến bé Hà Anh hai gen này đều có và thành gen trội nên xuất hiện bệnh. Hai vợ chồng chị Nga đều bất ngờ và hoảng hốt. Chị cứ khóc suốt và tự đặt câu hỏi tại sao lại vậy? Tại sao cuộc đời lại bất công với bé?

Vậy là từ khi bé hơn một tuổi đến nay, tháng nào anh chị cũng khăn gói đưa con vào viện để điều trị.

Rồi đến một ngày, con gái đột nhiên hỏi một câu làm chị sững sờ, không biết phải nói sao với con: “Mẹ ơi, tại sao lớp con các bạn không phải đến viện điều trị như con. Tại sao ở lớp con chỉ có mình con như vậy? Con ước có được sức khỏe tốt, được vui chơi, chạy nhảy như bạn bè, được tham gia các cuộc picnic, dã ngoại cùng các bạn…”

Những câu hỏi rất ngây thơ, khiến chị Nga như lặng thinh người. Chị kể, câu nói của bé cách đây vài năm cho đến giờ dường như thỉnh thoảng vẫn làm chị day dứt mãi…

Một năm với các cháu mắc bệnh tan máu bẩm sinh phải nằm viện điều trị từ 40-60 ngày. Bệnh viện dường như trở thành ngôi nhà thứ hai…

Bác sỹ Nguyễn Văn Long – Khoa Nhi tổng hợp, là bác sỹ chính đã điều trị cho bé Hà Anh gần 3 năm nay cho hay. Bé Hà Anh mắc bệnh tan máu bẩm sinh thể nặng, 3-4 tuần em phải vào viện truyền máu, thải sắt một lần. Đây là nhóm bệnh tan máu bẩm sinh do di truyền đột biến gen.

Theo bác sỹ Long, việc Hà Anh thường xuyên phải nhập viện điều trị sẽ ảnh hưởng rất nhiều đến cuộc sống, học tập. Trung bình 1 năm bé phải vào viện từ 12-15 đợt, một đợt truyền máu, các cháu phải nằm từ 3 – 5 ngày. Do vậy, một năm với các cháu mắc bệnh tan máu bẩm sinh phải nằm viện điều trị từ 40-60 ngày. Bệnh viện dường như trở thành ngôi nhà thứ hai và điều này thực sự ảnh hưởng lớn đến việc học tập của bé.

“Qua quá trình điều trị lâu dài và tiếp xúc với bé Hà Anh tôi thấy bé có nỗ lực trong việc học tập. Mặc dù bé phải nghỉ học rất nhiều, tuy nhiên mỗi lần đến viện bé đều mang theo sách vở để học. Cùng với sự nỗ lực của bản thân và cố gắng, bé đã đạt được nhiều thành tích trong học tập, trong ba năm liên tiếp bé đều đạt được học sinh giỏi. Đây thực sự là điều rất mừng, bởi Hà Anh là một tấm gương cho nhiều bệnh nhi khác mắc bệnh này noi theo,” bác sỹ Long tự hào khi nói về bệnh nhân nhỏ tuổi của mình.

Dù bệnh tật như vậy, nhưng Hà Anh luôn có ý thức trong học tập, vượt qua mọi nỗi đau về bệnh tật, thành tích của cô học trò nhỏ này khiến ai cũng phải nể phục.

Thành tích của cô học trò nhỏ này khiến ai cũng phải nể phục (Ảnh: Doãn Đức)
Thành tích của cô học trò nhỏ này khiến ai cũng phải nể phục (Ảnh: Doãn Đức)

Ước mơ trở thành bác sỹ

Những ngày tháng Chín, trở lại lớp học sau 1 tuần nằm viện, da bé Hà Anh hồng hào, tươi tỉnh hẳn lên. Trong tiết học toán về các số tự nhiên, Hà Anh chăm chú học và hăng hái phát biểu. Những giờ ra chơi em được tíu tít vui với bạn bè.

Trường tiểu học Vũ Xuân Thiều có gần 1.000 học sinh, trong đó có 3 em mắc bệnh hiểm nghèo: ung thư, máu trắng và bệnh tan máu bẩm sinh.

Cô Nguyễn Thị Đức – giáo viên chủ nhiệm lớp 4A1, trường Tiểu học Vũ Xuân Thiều cho hay, lớp 4A1 có 39 học sinh, Hà Anh là bạn có hoàn cảnh khó khăn và đặc biệt hơn các bạn khác. Có những tháng em phải nghỉ học cả tuần để vào viện điều trị. Những lúc như vậy, Hà Anh luôn khắc phục bằng cách mượn vở của các bạn khác để học bài. Ngoài ra những bài khó con chưa hiểu sau khi đi học lại con trao đổi với các bạn khác ở trong lớp. Những bài khó hơn nữa hay còn khúc mắc ở đâu thì con thường gặp trực tiếp giáo viên chủ nhiệm để hỏi.

Hà Anh cười, ánh mắt ánh lên bao niềm hy vọng với ước mơ được em nuôi dưỡng hàng ngày: Sau này em muốn được trở thành một bác sỹ để chữa bệnh cho mọi người.

Hà Anh là em bé thông minh, sáng dạ, có tinh thần học hỏi cao, hăng hái trong học tập và luôn nằm trong tốp đầu của lớp. Trong các môn học Hà Anh thích nhất môn Toán, tiếng Việt.

Cô bé 9 tuổi ấy đã có 8 năm đồng hành cùng với căn bệnh tan máu bẩm sinh, và cũng chừng ấy thời gian em gắn bó với bệnh bệnh. Với cô bé nhỏ tuổi này, bệnh viện như một ngôi nhà thứ hai, các bác sỹ, y tá như là những người thân quen trong gia đình.

Nỗi đau bệnh tật ngày ngày đeo đẳng, sống cùng em nhưng nó không quật ngã được ý chí của cô gái bé nhỏ này. Với một niềm tin, một tâm hồn trong sáng và nghị lực vươn lên không bao giờ chịu đầu hàng số phận. Hà Anh cười, ánh mắt ánh lên bao niềm hy vọng với ước mơ được em nuôi dưỡng hàng ngày: Sau này em muốn được trở thành một bác sỹ để chữa bệnh cho mọi người./.

Trong các môn học Hà Anh thích nhất môn Toán, tiếng Việt (Ảnh: Doãn Đức)
Trong các môn học Hà Anh thích nhất môn Toán, tiếng Việt (Ảnh: Doãn Đức)

Các cơ chế hợp tác ACMECS, CLMV

I. Tiểu vùng Mekong

Với chiều dài hơn 4.800 km, sông Mekong là con sông dài nhất ở khu vực Đông Nam Á và là con sông lớn thứ 12 trên thế giới. Khu vực Tiểu vùng Mekong bao gồm năm quốc gia Việt Nam, Lào, Campuchia, Thái Lan, Myanmar, với tổng diện tích gần 2 triệu km2.

Được con sông Mekong bồi đắp, với khí hậu nhiệt đới thuận lợi, Tiểu vùng Mekong có thế mạnh đặc biệt về sản xuất nông nghiệp và là vựa lúa lớn nhất của thế giới. Mức tăng trưởng kinh tế khu vực này cũng rất ấn tượng. Trong năm 2015, bình quân tăng trưởng khu vực này đạt mức 6,1%, trong khi tăng trưởng bình quân của thế giới ở mức 2,5%. Tăng trưởng kinh tế trong khu vực không chỉ dựa vào sản xuất lương thực, mà còn được thúc đẩy bởi quá trình chuyển dịch cơ cấu kinh tế theo hướng công nghiệp hóa, hiện đại hóa. Với cơ cấu dân số trẻ, năng động, Tiểu vùng Mekong có lợi thế lớn về nguồn nhân lực và là thị trường tiêu dùng tiềm năng.

Bên cạnh đó, Tiểu vùng Mekong có vị trí địa lý đặc biệt, kết nối với các thị trường lớn và các nền kinh tế năng động của Châu Á như Trung Quốc, Ấn Độ và các nước ASEAN. Với các lợi thế như vậy, Tiểu vùng Mekong có tiềm năng trở thành trung tâm sản xuất–tiêu dùng của ASEAN và là một mắt xích quan trọng trong chuỗi giá trị toàn cầu; đóng vai trò cầu nối giao thông, thương mại, đầu tư giữa các nước phía Đông Châu Á.

Trong giai đoạn gần đây, tiềm năng phát triển của Tiểu vùng đã thu hút sự quan tâm của nhiều nhà đầu tư và các đối tác phát triển. Nắm bắt được xu thể hội nhập khu vực và quốc tế. Đến nay, tại Tiểu vùng Mekong đã hình thành nhiều cơ chế hợp tác trong nội khối các nước Mekong cũng như giữa các nước Mekong với các đối tác lớn như Mỹ, Nhật Bản, Hàn Quốc, Ấn Độ, Trung Quốc, EU.

Với chính sách đúng và thế mạnh vốn có, các nước Mekong đang là một khu vực kinh tế năng động, đóng vai trò động lực phát triển của Đông Nam Á.

Trong khuôn khổ Hội nghị Bộ trưởng Kinh tế ASEAN lần thứ 19 và các hội nghị liên quan, chiều 7/3/2013, tại Hà Nội diễn ra Hội nghị quan chức kinh tế cấp cao Campuchia, Lào, Mianma và Việt Nam. Trong ảnh: Đoàn quan chức kinh tế Việt Nam tham dự hội nghị. (Ảnh: Huy Hùng/TTXVN)
Trong khuôn khổ Hội nghị Bộ trưởng Kinh tế ASEAN lần thứ 19 và các hội nghị liên quan, chiều 7/3/2013, tại Hà Nội diễn ra Hội nghị quan chức kinh tế cấp cao Campuchia, Lào, Mianma và Việt Nam. Trong ảnh: Đoàn quan chức kinh tế Việt Nam tham dự hội nghị. (Ảnh: Huy Hùng/TTXVN)

II. Lịch sử hình thành và phát triển của các cơ chế Hợp tác ACMECS và CLMV

Trong các cơ chế hợp tác tại Tiểu vùng Mekong, có 4 cơ chế hợp tác nội khối giữa các nước Mekong, bao gồm (trong ngoặc là thời gian thành lập):

(1) Uỷ hội sông Mekong-MRC (1995).

(2) Hợp tácTam giác phát triển Campuchia-Lào–Việt Nam – CLV (1999).

(3) Hợp tác Campuchia–Lào–Myanmar–Việt Nam – CLMV (2003).

(4) Chiến lược Hợp tác Kinh tế Ayeyawady–Chao Phraya-Mekong – ACMECS (2003).

Cơ chế hợp tác giữa các nước Mekong và các đối tác phát triển bao gồm:

(1) Hợp tác tiểu vùng Mekong mở rộng – GMS (1992),

(2) Hợp tác phát triển giữa ASEAN và Lưu vực Mekong – AMBDC (1996)

(3) Hợp tác sông Hằng–sông Mekong – MGC (2000),

(4) Hợp tác Mekong–Nhật Bản (2007),

(5) Sáng kiến Hạ nguồn Mekong (2009),

(6) Hợp tác Mekong–Hàn Quốc (2011),

(7) Những người bạn của Mekong – FLM (2011),

(8) Hợp tác Mekong–Lan Thương (2015).

1. Hợp tác CLMV

1.1. Lịch sử và phát triển

a. Tại HNCC ASEAN-Nhật Bản, tháng 12/2003, Tokyo, Nhật Bản, Lãnh đạo cấp cao các nước Campuchia, Lào, Myanmar và Việt Nam (CLMV) đã nhất trí hình thành cơ chế họp Cấp cao giữa bốn nước CLMV. Mục tiêu của Hợp tác CLMV nhằm thúc đẩy phát triển kinh tế, tiến bộ xã hội của các nước CLMV, thu hẹp khoảng cách phát triển giữa các nước CLMV và các nước ASEAN khác.

b. Hợp tác CLMV tập trung vào 6 lĩnh vực ưu tiên là: (1) Thương mại và Đầu tư; (2) Phát triển nguồn nhân lực; (3) Nông nghiệp; (4) Công nghiệp; (5) Giao thông; (6) Du lịch. Trong 6 lĩnh vực trên, Việt Nam điều phối 2 lĩnh vực là Thương mại và Đầu tư và Phát triển nguồn nhân lực.

c. Về cơ chế hoạt động: hợp tác CLMV có Hội nghị Cấp cao (HNCC), Hội nghị Bộ trưởng Ngoại giao (HNBTNG), Hội nghị Bộ trưởng Kinh tế (HNBTKT), Quan chức cao cấp (SOM) và 6 Nhóm công tác chuyên ngành.

Ngày 16/11/2010, tại thủ đô Phnom Penh (Campuchia), Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng dự Khai mạc Hội nghị Cấp cao CLMV 5. Trong ảnh: Các Trưởng đoàn chụp ảnh chung. (Ảnh: Đức Tám/TTXVN)
Ngày 16/11/2010, tại thủ đô Phnom Penh (Campuchia), Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng dự Khai mạc Hội nghị Cấp cao CLMV 5. Trong ảnh: Các Trưởng đoàn chụp ảnh chung. (Ảnh: Đức Tám/TTXVN)

d. Hợp tác CLMV đến nay đã tổ chức được 7 Hội nghị cấp cao. Việt Nam đã tổ chức thành công Hội nghị cấp cao CLMV 4 (2008). Một số kết quả cụ thể qua các kỳ HNCC:

– Hội nghị cấp cao CLMV lần thứ 1 (Vientiane, 11/2004) đã thông qua “Tuyên bố Viêng Chăn về Tăng cường hợp tác và hội nhập kinh tế giữa các nước CLMV” là văn kiện định hướng cho phát triển hợp tác giữa các nước CLMV sau này.

– Tại Hội nghị cấp cao CLMV lần thứ 2 (Malaysia, tháng 12/2005), Thủ tướng bốn nước CLMV đã thông qua Chương trình hành động CLMV và nhất trí bốn nước phối hợp với Thái Lan nghiên cứu khả năng kết hợp hợp tác CLMV và hợp tác ACMECS nhằm tránh trùng lặp và nâng cao hiệu quả hợp tác.

– Hội nghị cấp cao CLMV lần thứ 3 (Philippines, tháng 1/2007) ghi nhận các thỏa thuận về kết hợp Chương trình hành động CLMV và Chương trình hành động Chiến lược hợp tác kinh tế Ayeyawady-Chao Phraya-Mekong (ACMECS); thông qua Chương trình hành động CLMV 2006 và chỉ đạo các Nhóm Công tác của bốn nước CLMV sớm đề xuất các dự án hợp tác khả thi để trao đổi, thống nhất tại cuộc họp SOM CLMV tại Việt Nam vào đầu năm 2007.

– Hội nghị cấp cao CLMV lần thứ 4 (Việt Nam, 11/2008) đã nhất trí định hướng thúc đẩy các lĩnh vực hợp tác CLMV, bao gồm thương mại và đầu tư, giao thông, nông nghiệp, công nghiệp và năng lượng, du lịch, và phát triển nguồn nhân lực. Khuyến khích sự tham gia của khu vực tư nhân và doanh nghiệp các nước vào tiến trình hợp tác. Hội nghị nhất trí tạo thuận lợi và thúc đẩy các doanh nghiệp nước thành viên hợp tác đầu tư, kinh doanh trong các lĩnh vực công nghiệp chế biến, khoáng sản, thủy điện, phát triển hạ tầng, dịch vụ và logistics… Các nước đánh giá cao Việt Nam thành lập Chương trình Học bổng CLMV. Hội nghị nhất trí giảm tần suất họp Cấp cao CLMV xuống còn hai năm một lần, tổ chức họp Bộ trưởng trước các Hội nghị Cấp cao hoặc giữa hai kỳ Hội nghị Cấp cao nếu cần thiết, tổ chức họp SOM hàng năm.

Các Thủ tướng đã thông qua Danh mục 58 dự án hợp tác CLMV, đồng thời giao các quan chức cao cấp sớm hình thành danh mục dự án ưu tiên kêu gọi tài trợ và xây dựng lộ trình cụ thể triển khai. Hội nghị nhất trí với đề xuất của Lào tổ chức Hội thảo khu vực nhằm huy động hỗ trợ quốc tế cho hội nhập của các nước CLMV vào ASEAN vào đầu năm 2009; trước đó, các quan chức cao cấp sẽ họp để thống nhất danh mục dự án ưu tiên kêu gọi tài trợ.

– Tại Hội nghị cấp cao CLMV lần thứ 5 (Campuchia, 11/2010), bốn Thủ tướng đã trao đổi về tình hình hợp tác trong thời gian vừa qua và thông qua Danh sách 16 Dự án ưu tiên của bốn nước và phối hợp với Ban thư ký ASEAN và các đối tác phát triển thực hiện. Hội nghị đã thông qua Tuyên bố chung Phnôm Pênh về tăng cường hợp tác giữa bốn nước nhằm thu hẹp khoảng cách phát triển với các nước ASEAN.

– Hội nghị cấp cao CLMV lần thứ 6 (Lào, 03/2013) đã nhất trí về một số định hướng lớn về phát triển CLMV bao gồm: (i) nâng cao tính khả thi và khả năng vận động nguồn lực qua việc điều chỉnh nội dung 10 dự ưu tiên cho sát với nội dung của Sáng kiến Hội nhập ASEAN (IAI); (ii) nâng cao hiệu quả điều phối hợp tác, bao gồm hoàn thiện cơ chế giám sát thực hiện kế hoạch hành động, tổ chức họp các nhóm công tác và họp SOM thường niên định kỳ; (iii) đẩy mạnh hợp tác tạo thuận lợi cho thương mại, đầu tư, du lịch; (iv) tăng cường kết nối thông qua đẩy mạnh hợp tác phát triển các hành lang kinh tế; và (v) đẩy mạnh hợp tác phát triển nhân lực.

(Nguồn video: VGP Media)

– Hội nghị cấp cao CLMV lần thứ 7 (Myanmar, 06/2015), các Nhà Lãnh đạo nhất trí: (i) Tăng cường hợp tác thương mại và đầu tư giữa bốn nước: phối hợp xây dựng các chính sách mới về tạo thuận lợi cho lưu thông thương mại giữa các nước CLMV và thực hiện nghiêm túc các thỏa thuận song phương và đa phương đã ký kết; cải thiện môi trường đầu tư kinh doanh và tạo thuận lợi cho các doanh nghiệp CLMV đầu tư vào thị trường của nhau; xây dựng các chính sách khuyến khích đầu tư vào các lĩnh vực nông nghiệp, công nghiệp, năng lượng; (ii) Phát huy tối đa tiềm năng của các Hành lang kinh tế Đông–Tây, Hành lang kinh tế phía Nam (SEC) và Hành lang kinh tế Bắc–Nam (NSEC); nhân rộng mô hình kiểm tra “một cửa, một lần dừng” tại các cặp cửa khẩu quốc tế; và (iii) Xây dựng tiểu vùng CLMV thành một điểm đến du lịch hàng đầu thế giới.

– Hội nghị cấp cao CLMV 8 tổ chức tại Hà Nội, Việt Nam vào ngày 26 tháng 10 năm 2016.

1.2. Tham gia của Việt Nam:

Việt Nam là nước chủ động tham gia tích cực hợp tác CLMV, nhất là đầu tư và cung cấp các khoản hỗ trợ ba nước CLM trong lĩnh vực giáo dục đào tạo, phát triển nguồn nhân lực. Ngoài ra, Việt Nam cũng là nước chủ động đưa ra các sáng kiến hợp tác nhằm đưa hợp tác CLMV đi vào hiệu quả và thực chất hơn.

Ngày 12/3/2013, tại thủ đô Vientiane (Lào), Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng dự Hội nghị Cấp cao Campuchia, Lào, Myanma, Việt Nam (CLMV) lần thứ 6. Trong ảnh: Các Trưởng đoàn và Tổng thư ký ASEAN chụp ảnh chung. (Ảnh: Đức Tám/TTXVN)
Ngày 12/3/2013, tại thủ đô Vientiane (Lào), Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng dự Hội nghị Cấp cao Campuchia, Lào, Myanma, Việt Nam (CLMV) lần thứ 6. Trong ảnh: Các Trưởng đoàn và Tổng thư ký ASEAN chụp ảnh chung. (Ảnh: Đức Tám/TTXVN)

2. Hợp tác ACMECS

2.1. Lịch sử và phát triển

a. Cơ chế hợp tác Chiến lược Chiến lược kinh tế ba dòng sông Ayeyawady–Chao Phraya–Mekong (ACMECS) được thành lập vào tháng 11/2003 tại Hội nghị Cấp cao Bagan theo sáng kiến của Thái Lan với 4 nước thành viên là Campuchia, Lào, Myanmar, và Thái Lan. Việt Nam chính thức tham gia ACMECS tại HNBT ACMECS lần 1 tại Thái Lan, tháng 11/2004.

Mục tiêu của Hợp tác ACMECS nhằm tăng cường hợp tác kinh tế chung và song phương để khai thác và phát huy lợi thế so sánh giữa các vùng, các nước thành viên, nâng cao sức cạnh tranh và thu hẹp khoảng cách phát triển.

b. Về cơ chế hoạt động: Ngoài HNCC, hợp tác ACMECS còn họp Hội nghị Bộ trưởng Ngoại giao (HNBTNG), Quan chức cao cấp (SOM) và 8 Nhóm công tác chuyên ngành.

c. Hợp tác ACMECS bao gồm 8 lĩnh vực là: (1) Hợp tác Thương mại và Đầu tư; (2) Hợp tác Y tế; (3) Hợp tác Nông nghiệp;(4) Hợp tác Phát triển nguồn nhân lực; (5) Hợp tác Công nghiệp-Năng lượng; (6) Hợp tác Giao thông; (7) Hợp tác Du lịch; (8) Hợp tác Môi trường. Trong 8 lĩnh vực trên, Việt Nam điều phối 2 lĩnh vực Hợp tác Phát triển nguồn nhân lực, Hợp tác Công nghiệp-Năng lượng. Ngoài ra, Việt Nam và Campuchia đồng chủ trì điều phối Hợp tác Môi trường.

d. Hợp tác ACMECS đến nay đã tổ chức được 6 HNCC. Việt Nam đã tổ chức thành công HNCC ACMECS 3 (2008). Một số kết quả cụ thể qua các kỳ HNCC:

– Hội nghị cấp cao ACMECS lần thứ 1 (Myanmar, 2003) đã thông qua “Tuyên bố Bagan” theo đó nêu tầm nhìn, các mục tiêu chính, nguyên tắc triển khai hoạt động của ACMECS, là định hướng cho hợp tác giữa các nước ACMECS trong các giai đoạn sau.

– Hội nghị cấp cao ACMECS giữa kỳ (Philippines, 2007) nhất trí: (i) thông qua Chương trình hành động ACMECS 2006, danh mục dự án ACMECS 2006-2008 và danh mục 14 dự án ưu tiên kêu gọi tài trợ của các Đối tác phát triển; (ii) ghi nhận các thỏa thuận về việc kết hợp Chương trình hành động ACMECS và CLMV; (iii) ưu tiên hợp tác giao thông, nông nghiệp, năng lượng, phát triển nguồn nhân lực và du lịch; (iv) ghi nhận và giao các Bộ trưởng và các Nhóm công tác ACMECS nghiên cứu cụ thể sáng kiến của Thủ tướng Hun Sen về thành lập hiệp hội xuất khẩu gạo ACMECS.

– Hội nghị cấp cao ACMECS lần thứ 3 (Việt Nam, 2008) đã thông qua Tuyên bố các Nhà Lãnh đạo ACMECS về thúc đẩy và tạo thuận lợi thương mại, đầu tư và du lịch, nhất trí ưu tiên hợp tác liên kết kinh tế, đặc biệt là thúc đẩy thương mại và đầu tư nội khối nhằm đối phó với thách thức và biến động bất lợi của suy giảm kinh tế thế giới. Bên cạnh đó, Hội nghị đã nhất trí thành lập nhóm công tác về môi trường.

– Hội nghị cấp cao ACMECS lần thứ 4 (Campuchia, 2010) đã trao đổi về việc triển khai hợp tác trong thời gian vừa qua trong các lĩnh vực: thương mại đầu tư, công nghiệp năng lượng, phát triển nguồn nhân lực, giao thông vận tải và lĩnh vực hợp tác mới là môi trường. Hội nghị đã thông qua Tuyên bố chung Phnom Penh trong đó đề cập sơ bộ về hợp tác gạo và Chương trình Hành động ACMECS. Nhân dịp HNCC ACMECS, Campuchia đã tổ chức Diễn đàn Doanh nghiệp ACMECS lần thứ II. Diễn đàn cũng đã quyết định thành lập Hội đồng doanh nghiệp chung của các nước ACMECS nhằm tăng cường sự tham gia của khối tư nhân vào hợp tác giữa năm nước.

– Hội nghị cấp cao ACMECS lần thứ 5 (Lào, 2013) các nhà Lãnh đạo đã thông qua Tuyên bố Vientiane và Chương trình hành động ACMECS giai đoạn 2013-2015, theo đó gắn kết hơn nữa hợp tác ACMECS với quá trình xây dựng Cộng đồng Kinh tế ASEAN 2015 và thực hiện Kế hoạch tổng thể về kết nối ASEAN, nâng cao tính cạnh tranh, vai trò và vị trí của các nước ACMECS trong chuỗi sản xuất và cung ứng toàn cầu. Chương trình hành động nêu rõ các định hướng hợp tác cụ thể trong các lĩnh vực công nghiệp-năng lượng, du lịch, thương mại-đầu tư, nông nghiệp, phát triển nguồn nhân lực, kết nối giao thông, y tế và an sinh xã hội, và môi trường. Hội nghị cũng nhấn mạnh sự cần thiết phải nâng cao tính khả thi của các dự án, nhất trí các nước cần sớm xây dựng nội dung chi tiết cho 28 dự án ưu tiên và phối hợp với Ban thư ký ASEAN để vận động tài trợ từ các đối tác phát triển.

Sáng 23/6/2015, tại Thủ đô Nay Pyi Taw, Myanmar, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng tham dự Hội nghị Cấp cao Chiến lược Hợp tác Kinh tế Ayeyawady-Chao Phraya-Mekong lần thứ 6 (ACMECS 6) tại Nay Pyi Taw. Trong ảnh: Các Trưởng đoàn chụp ảnh chung. (Ảnh: Đức Tám/TTXVN)
Sáng 23/6/2015, tại Thủ đô Nay Pyi Taw, Myanmar, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng tham dự Hội nghị Cấp cao Chiến lược Hợp tác Kinh tế Ayeyawady-Chao Phraya-Mekong lần thứ 6 (ACMECS 6) tại Nay Pyi Taw. Trong ảnh: Các Trưởng đoàn chụp ảnh chung. (Ảnh: Đức Tám/TTXVN)

– Hội nghị cấp cao ACMECS lần thứ 6 (Myanmar, 6/2015) đã thông qua Tuyên bố Naypyidaw và Kế hoạch hành động giai đoạn 2016–2018. Mục tiêu chính của Kế hoạch hành động là đưa ACMECS trở thành điểm đến hàng đầu về đầu tư và du lịch, hình thành cơ sở sản xuất thống nhất trong khu vực ACMECS, đặc biệt là ở các khu vực biên giới, tận dụng cơ hội mới mà Cộng đồng Kinh tế ASEAN đem lại. Cụ thể, với tám lĩnh vực hợp tác ưu tiên (tạo thuận lợi cho thương mại và đầu tư, nông nghiệp, công nghiệp và năng lượng, kết nối giao thông, du lịch và phát triển nguồn nhân lực, y tế và môi trường), Kế hoạch Hành động ACMECS giai đoạn 2016-2018 sẽ tập trung: (i) Hỗ trợ các nước ACMECS trở thành các nhà cung cấp hàng đầu khu vực và thế giới về nông sản, trong đó chú trọng hợp tác sản xuất gạo giữa các nước ACMECS và với các đối tác phát triển; khuyến khích mô hình hợp tác sản xuất bao tiêu giữa các nước; (ii) Mở rộng hợp tác thương mại và đầu tư giữa các nước và tạo thuận lợi cho lưu thông hàng hóa và dịch vụ trong khu vực, chú trọng phát triển các cửa khẩu quốc tế và nhân rộng mô hình kiểm tra “một cửa, một lần dừng”; (iii) Khuyến khích phát triển các cơ sở sản xuất dọc khu vực biên giới, trong đó có khu công nghiệp, đặc khu kinh tế; tăng cường kết nối khu vực thông qua phát triển vận tải đa phương thức; (iv) Tạo thuận lợi cho giao thông giữa các nước thông qua phát triển hạ tầng mềm và xây dựng các tuyến đường còn thiếu dọc các hành lang kinh tế; (v) Phát triển du lịch bền vững và hiện thực hóa ý tưởng “Năm quốc gia, một điểm đến”; (vi) Nâng cao năng suất và sức cạnh tranh của lực lượng lao động; (vii) Hợp tác phòng chống dịch bệnh truyền nhiễm; (viii) Hợp tác quản lý và phát triển bền vững lưu vực các dòng sông Ayeyawady–Chao Phraya–Mekong, trong đó có thúc đẩy các hoạt động đánh giá tác động môi trường xuyên biên giới, giải quyết các vấn đề về môi trường.

– Hội nghị cấp cao ACMECS lần thứ 7 tổ chức tại Hà Nội, Việt Nam vào ngày 26 tháng 10 năm 2016.

2.2. Tham gia của Việt Nam:

Việt Nam là nước chủ động đưa ra các sáng kiến để thúc đẩy hợp tác ACMECS và điều phối lĩnh vực công nghiệp và phát triển nguồn nhân lực. Vào tháng 11/2008, Việt Nam đã tổ chức thành công Hội nghị cấp cao ACMECS 3 tại Hà Nội. Việt Nam cũng đã đề xuất và được các nước thống nhất về việc thành lập Nhóm công tác về môi trường.

III. Vai trò của các cơ chế Hợp tác ACMECS và CLMV tại Tiểu vùng Mekong

Là hai cơ chế hợp tác nội khối giữa các nước trong Tiểu vùng Mekong, Hợp tác Campuchia–Lào–Myanmar–Việt Nam (CLMV) và Chiến lược Hợp tác Kinh tế Ayeyawady–Chao Phraya–Mekong (ACMECS) ra đời với mục đích chính là thu hẹp khoảng cách phát triển, nâng cao năng lực cạnh tranh, thúc đẩy tăng trưởng và hội nhập kinh tế của các nước Tiểu vùng trong ASEAN và trên trường quốc tế, hỗ trợ xây dựng Cộng đồng ASEAN. Sau hơn 13 năm hoạt động, hợp tác CLMV và ACMECS đã đạt được những kết quả khả quan, giúp thúc đẩy hợp tác kinh tế, thương mại và đầu tư giữa các nước Tiểu vùng Mê Công, thu hẹp khoảng cách phát triển trong ASEAN, đồng thời tăng cường tiếng nói của các thành viên trong quá trình hội nhập khu vực và quốc tế.

Trong giai đoạn phát triển mới của Tiểu vùng, hai cơ chế hợp tác CLMV và ACMECS sẽ đóng vai trò quan trọng giúp các nước Tiểu vùng vượt qua các thách thức chung, nâng cao năng lực cạnh tranh, nắm bắt các cơ hội phát triển mới. Với tầm nhìn như vậy, hợp tác CLMV và ACMECS sẽ tập trung hướng tới các chương trình, dự án cụ thể trong các lĩnh vực ưu tiên như xây dựng cơ sở hạ tầng giao thông; hài hòa hóa các quy trình, thủ tục trao đổi hàng hóa, dịch vụ, vốn qua biên giới; phát triển công nghiệp – nông nghiệp; tăng cường phát triển văn hóa – du lịch và giao lưu nhân dân; phát triển nguồn nhân lực thông qua các chương trình học bổng và dạy nghề; bảo vệ môi trường và thúc đẩy phát triển bền vững. Hai cơ chế này sẽ tiếp tục là nền tảng để các nước Mekong phối hợp nỗ lực, củng cố lòng tin, đối thoại tìm kiếm giải pháp cho các thách thức chung như vấn đề nguồn nước, biến đổi khí hậu, dịch bệnh v.v… trên cơ sở hài hòa lợi ích của tất cả các bên. Việc tăng cường hợp tác và kết nối cũng giúp nâng cao vai trò và tiếng nói của các nước Mekong trong quá trình hội nhập khu vực và quốc tế. Tuy nhiên, do hạn chế về nguồn lực tài chính và con người, để hai cơ chế này phát huy được hết hiệu quả, yêu cầu trước mắt đặt ra là cần cải tiến phương thức và lựa chọn lĩnh vực hợp tác ưu tiên phù hợp với bối cảnh mới và nhu cầu phát triển của các nước thành viên, đồng thời tăng cường sự phối hợp với các cơ chế khu vực và tiểu vùng khác.

Toàn cảnh hội nghị CLMV 7. (Ảnh: Đức Tám/TTXVN)
Toàn cảnh hội nghị CLMV 7. (Ảnh: Đức Tám/TTXVN)

IV. Hội nghị Cấp cao ACMECS 7 và CLMV 8

Hội nghị cấp cao ACMECS lần thứ bảy và Hội nghị cấp cao CLMV lần thứ tám sẽ được tổ chức tại Hà Nội từ ngày 24-26/10/2016. Với chủ đề “Hướng đến một tiểu vùng Mekong năng động và thịnh vượng: Nắm bắt cơ hội, Định hình tương lai”, Hội nghị là dịp để các nhà Lãnh đạo xem xét tình hình thực hiện các kế hoạch hành động đã được thông qua thống nhất các biện pháp hợp tác nhằm nâng cao năng lực cạnh tranh của các nền kinh tế, thúc đẩy hội nhập khu vực và ứng phó với các thách thức chung, vì sự phát triển bền vững và thịnh vượng của Tiểu vùng.

V. Đóng góp của Việt Nam

Là nước chủ nhà của hai Hội nghị cấp cao ACMECS lần thứ bảy và CLMV lần thứ tám, Việt Nam đã tích cực phối hợp cùng các nước xây dựng các văn kiện của Hội nghị, thể hiện rõ quyết tâm thúc đẩy các nội dung hợp tác thiết thực, cụ thể và tập trung nâng cao hiệu quả hoạt động của hai cơ chế hợp tác. Để hợp tác đạt được những tiến bộ mới, Việt Nam đã đóng góp một số sáng kiến hợp tác cụ thể như ý tưởng xây dựng tuyến đường cao tốc kết nối Hà Nội–Vientiane, triển khai nghiên cứu khả thi mở tuyến đường kết nối Rangoon-Mâythila-Talay-Cengláp (Myanmar)-Xiêngcooc–Luôngnậmthà–Ôđômxay–Mường Khoa (Lào)–Tây Trang–Hà Nội (Việt Nam) để tạo thuận lợi cho việc di chuyển hàng hóa và con người, tiến tới kết nối thông suốt giữa các nước trong khu vực Mekong; tiếp tục triển khai Quỹ học bổng CLMV do Chính phủ Việt Nam tài trợ giai đoạn 2016–2020 hay sáng kiến thúc đẩy công nhận về bằng cấp giữa các nước trong hợp tác CLMV.

Bên cạnh đó, nhận thức rõ tầm quan trọng của việc thực hiện Chương trình Nghị sự về Phát triển bền vững đến 2030 của Liên hợp quốc trong sự phát triển của Tiểu vùng Mekong, Việt Nam cũng tích cực thúc đẩy các nội dung hợp tác hướng đến sự phát triển xanh và bền vững như phát triển nông nghiệp thông minh, bảo vệ môi trường hiệu quả, quản lý và sử dụng bền vững nguồn nước và sử dụng năng lượng hiệu quả trong hợp tác ACMECS.

Một sáng kiến nổi bật của Việt Nam tại Hội nghị lần này là việc tăng cường sự tham gia của các đối tác phát triển và khu vực tư nhân trong các hoạt động của hai cơ chế hợp tác. Để tăng cường hơn nữa tiếng nói của các nước trong Tiểu vùng, thu hút sự quan tâm của các đối tác phát triển nhằm huy động nguồn lực phát triển cho Tiểu vùng, Hội nghị lần này không chỉ có sự tham dự của Lãnh đạo Cấp cao các nước Mekong mà còn có đại diện của các đối tác phát triển lớn và các tổ chức quốc tế như Liên Hợp quốc (LHQ), Ngân hàng Thế giới (WB), Ngân hàng phát triển Châu Á (ADB). Lần đầu tiên, Hội nghị Diễn đàn Kinh tế Thế giới về khu vực Mekong (WEF-Mekong) được tổ chức cùng dịp với các Hội nghị cấp cao ACMECS và CLMV nhằm quảng bá tiềm năng của khu vực Mekong tới cộng đồng doanh nghiệp quốc tế. Hội nghị WEF-Mekong sẽ mang đến những những ý tưởng sáng tạo và cơ hội hợp tác mới giữa các tập đoàn hàng đầu thế giới và các doanh nghiệp uy tín của khu vực, góp phần thu hút luồng vốn đầu tư cho phát triển cơ sở hạ tầng, nguồn nhân lực và tăng cường kết nối tại khu vực Mekong.

Với những nỗ lực chuẩn bị và những sáng kiến của Việt Nam trong vai trò nước chủ nhà Hội nghị, cùng sự tham gia tích cực của các nước thành viên, Hội nghị cấp cao ACMECS7, Hội nghị cấp cao CLMV 8 và Hội nghị WEF-Mekong sẽ đưa hợp tác khu vực tiểu vùng Mê Công bước sang giai đoạn mới, đóng góp ngày càng nhiều hơn cho sự phát triển bền vững và thịnh vượng chung ở khu vực./.