Trong ngôi nhà thuộc phường Hoàng Văn Thụ (Hoàng Mai, Hà Nội). Trước mặt tôi – Nguyễn Thiêm – cậu thanh niên mới lớn rụt rè trả lời từng câu hỏi của khách. Bên cạnh, mẹ em – người phụ nữ bị dị tật do bỏng, cơ ở khuỷu tay phải co lại – lặng lẽ ngồi trên chiếc ghế được phủ bằng tấm đệm cũ kỹ, lòi cả mút ra ngoài…
Cuộc sống vất vả, chưa bao giờ đi “học thêm” vì nghèo khó, nhưng vượt lên mọi khó khăn, Thiêm vẫn trở thành tấm gương sáng khi liên tục là học sinh giỏi (từ lớp 1-9), đoạt giải Khuyến khích môn Hóa học cấp thành phố, năm học 2015-2016.
“Miễn dịch” với học thêm
Ngôi nhà nhỏ nền thấp hơn so với mặt đường, mỗi khi có trận mưa to, nước lại tràn vào. Tổ ấm của mẹ con Thiêm nằm cách trường Trung học Cơ sở Hoàng Văn Thụ độ vài trăm mét. Trong căn phòng lộn xộn với đủ thứ đồ cũ mèm, chiếc giường nằm sát góc nhà của hai mẹ con với manh chiếu đã thâm bởi mồ hôi. Phía trên, chiếc đệm mút cũ kỹ, mốc meo được treo lên, đợi mùa đông về sẽ hạ xuống để tránh rét. Hình khối đáng kể nhất cạnh đó là chiếc tủ cũ xiêu vẹo làm chỗ đựng quần áo.
Có lẽ, ngoài chiếc TV, mà tôi đồ rằng nếu đem bán cũng chỉ giá trị vài trăm nghìn đồng, thì chiếc xe đạp mà Thiêm khoe được người nhà mua cho khi em đi học cấp 3 với giá 1 triệu đồng là… tài sản lớn nhất trong gia đình. Tầng hai của căn nhà được lợp mái fibro ximăng cũ nát, mẹ con Thiêm căng một chiếc bạt để khi mưa dột nước sẽ tập trung một chỗ tiện bề hứng, cũng là che cho cái giường và nhiều đồ lỉnh kỉnh, mà có lẽ có đem cho cũng chả ai lấy.
(Ảnh: Doãn Đức)
Góc học tập của Thiêm nằm trước cái TV “cổ lai hy” nhãn hiệu Sharp với một ít sách giáo khoa và gần như không có sách tham khảo, nâng cao. Trước đây, khi Thiêm học, chiếc TV được tắt và cũng cả tháng nay nó không hoạt động bởi từ khi nhà nước chuyển đổi sang truyền hình số mặt đất, nhà Thiêm chẳng có tiền để mua đầu thu mới.
Cất từng tiếng chầm chậm, chị Trần Thị Thiều (sinh năm 1962) kể rằng mình lấy chồng muộn, sinh con khi đã gần tứ tuần. Năm sinh ra Thiêm (2001), chị phải xin nghỉ mất sức. Tới năm 2008, khi Thiêm học lớp 2, người phụ nữ quê ở Hưng Hà (Thái Bình) lại phải chịu một tai nạn khủng khiếp.
Cậu bé không bao giờ mất một xu để học thêm ấy đã tự mình vươn lên, mặc kệ cái nghèo bủa vây để học cho thật giỏi.
Chuyện là, khi thấy ấm nước đang sôi trên bếp lò, chị Thiều vội đi dép vào để rót nước. Thế nhưng, đôi dép xốp trơn đã “phản chủ” khiến chị ngã đập mặt xuống nền nhà, bất tỉnh. Nước sôi trên bếp tuy không đổ ào, nhưng vòi nước cứ liên tục “rót” vào người khiến chị bị bỏng nặng. Sức khỏe đã yếu lại càng yếu hơn, người chồng thi thoảng mới về nhưng cũng chẳng đoái hoài tới vợ và dần dần thì bỏ đi khỏi nhà…
Trong bài phát biểu tại Lễ tuyên dương khen thưởng “Thầy dạy giỏi-Trò học giỏi” của Quận Hoàng Mai vào cuối tháng Năm, Thiêm nghẹn ngào kể rằng, do sức khỏe yếu cùng với bệnh động kinh thường xuyên tái phát, mẹ em mất khả năng lao động, chỉ trông chờ vào đồng lương bảo hiểm hàng tháng khoảng hai triệu đồng. Cuộc sống của hai mẹ con rất khó khăn và phải cậy nhờ vào người cậu…
Cũng bởi thế, Thiêm bảo, hoàn cảnh khó khăn khiến em chẳng dám ghi danh vào một lớp học thêm nào. Có cô giáo biết tới hoàn cảnh éo le và nghị lực phấn đấu của Thiêm đã cho Thiêm đi học miễn phí. Ngoài ra, em phải mượn sách học thêm của bạn về nhà ôn tập…
(Ảnh: Doãn Đức)
Phải học giỏi để lo cho mẹ
Trong hoàn cảnh của Thiêm, có lẽ, nhiều em nhỏ đã phải bỏ học giữa chừng để đi làm thuê hay đi đánh giày… để kiếm tiền phụ giúp gia đình. Nhưng, Thiêm lại nghĩ khác.
Em bảo rằng, nhiều lúc đi học về nhìn thấy mẹ nằm trên giường đợi, nước mắt em chực trào ra. Lớn lên, em biết làm những việc nhỏ như giúp mẹ nấu cơm, giặt quần áo. Thế nhưng, “em xác định chỉ có học thật tốt mới giúp hai mẹ con đỡ khổ.”
Cũng bởi thế, cậu bé không bao giờ mất một xu để học thêm ấy đã tự mình vươn lên, mặc kệ cái nghèo bủa vây để học cho thật giỏi. Liên tục là học sinh giỏi, nhưng điểm nhấn của Thiêm là năm lớp 4, em đạt giải Ba kỳ thi Học sinh giỏi cấp quận; lớp 5 đạt giải Khuyến khích. Năm học lớp 7, Thiêm đạt giải Ba thi giải Toán trên Internet cấp quận, lớp 9, Thiêm tiếp tục làm dày bảng thành tích khi đạt giải Ba thi học sinh giỏi lớp 9 môn Hóa cấp quận, được chọn vào đội tuyển học sinh giỏi quận tham dự kỳ thi cấp thành phố và đạt giải Khuyến khích.
Hiểu hoàn cảnh khó khăn của Thiêm, Ban giám hiệu Trường Trung học Cơ sở Hoàng Văn Thụ đã tạo nhiều điều kiện cho em học tập như miễn giảm học phí, đầu năm học tặng học bổng…
Chị Nguyễn Thị Ngọc, Giáo viên Chủ nhiệm, cũng là người tình nguyện kèm cặp miễn phí cho Thiêm học môn Hóa học thì nhận xét Thiêm là một học sinh có tư duy, tố chất tốt. Thế nhưng, cũng như nhiều học trò mới lớn, Thiêm cũng mắc một “tật” là hay chơi điện tử.
Bởi thế, có nhiều khi, cô Ngọc “bắt” Thiêm tới nhà để giao bài tập. Hoặc, thi thoảng cô lại gọi điện tới chiếc điện thoại đời thấp mà hai mẹ con dùng làm phương tiện liên lạc. Nếu Thiêm bắt máy thì cô yên chí em đang ở nhà học bài, nếu không, cô Ngọc lại phải gọi cho bạn cùng lớp, ra quán Internet “bắt” Thiêm về nhà để giao bài tập nhằm… cai game.
Gãi đầu ngượng nghịu khi thấy anh phóng viên đề cập vấn đề này, Thiêm bảo rằng, nhờ có cô Ngọc mà em đã học giỏi hơn môn Hóa học. Mỗi lần bị cô nhờ bạn gọi về, tới hôm sau Thiêm lại thấy phải chăm học hơn vì thấy mình có lỗi với cô giáo.
(Ảnh: Doãn Đức)
(Ảnh: Doãn Đức)
(Ảnh: Doãn Đức)
Giờ đã bước vào lớp 10, Thiêm bảo, mình phải cố gắng hơn nữa để học tập để không phụ tình cảm của mọi người. Còn chị Thiều thì không giấu khỏi nỗi lo khi con càng học cao, các khoản đóng góp càng lớn mà chị không thể lo nổi… Thôi thì, tất cả trông chờ vào người em trai vốn đã gánh vác cả cái gia đình này trong suốt những năm qua… Xa hơn nữa, chị mong có một phép màu…
Tôi rời nhà Thiêm khi phố xá đã dần im ắng, dưới ánh đèn xe loang loáng bởi cơn mưa vừa dứt, lại nhớ lời cậu bé: “Em ước mơ sau này sẽ vào bộ đội và sẽ nỗ lực hết mình để đạt được ước mơ đó.”
Tôi tin, em sẽ làm được, dù chỉ với chiếc xe đạp trị giá một triệu đồng – tài sản vật chất quý nhất trong ngôi nhà vốn đã chịu nhiều thiếu thốn. Và cũng mong rằng, sẽ có một bàn tay mạnh thường quân giúp đỡ cậu bé để em có điều kiện hơn hoàn thành ước mơ lớn nhất của cuộc đời./.
Những hình ảnh thiên nhiên tuyệt đẹp luôn làm ta nao lòng. Và còn gì xúc động hơn khi chứng sự chuyển đổi của Mùa Thu qua những tấm hình về các địa điểm trên thế giới, đăng trên trang boredpanda.
Cao 1m75 với so đo ba vòng nóng bỏng 84-58-92cm, Hà Anh là một trong những gương mặt sáng giá nhất của làng mẫu Việt Nam hiện nay. Cũng hiếm có mẫu mẫu nào được thân hình đồng hồ cát quyến rũ chết người như cô. Vì thế, mỗi lần diện bikini, Hà Anh giống như một “quả bom,” không chỉ khiến đấng mày râu “khó ở” mà các chị em cũng ngẩn ngơ thèm thuồng.
Mà có phải làm mẫu không thôi đâu, Hà Anh còn dẫn chương trình, ca hát, viết sách, “cầm cân nảy mực” cho nhiều cuộc thi người mẫu trong nước… Và vừa mới đây thôi, cô được mời làm giám khảo cuộc thi sắc đẹp quốc tế Miss Global 2016 tổ chức tại Manila, Phillipines.
Tròn 10 năm gắn bó với nghề mẫu, cũng đã kịp dẫn dắt nhiều thế hệ đàn em, nhưng có lẽ điều mừng nhất cho Hà Anh giờ đây là cô đã tìm cho mình được bến đỗ bình yên bên anh chồng ngoại quốc.
Ở trong con người ấy, dường như lúc nào cũng ngùn ngụt lửa yêu đương, lúc nào cũng đầy ngọt ngào và mê đắm. Cho dù trái tim đã không ít lần hạnh phúc rồi nếm trái đắng, thì cũng chưa khi nào thấy Hà Anh tỏ ra ủy mị, yếu đuối. Sau mỗi lần tạm biệt “chim én nhỏ,” lại thấy cô mạnh mẽ hơn, và bùng nổ hơn với những công việc mới, cương vị mới.
Hà Anh không chỉ được đánh giá cao về ngoại hình mà cô còn có tác phong làm việc chuyên nghiệp.
Tiếp xúc rồi mới thấy, Hà Anh không chỉ được đánh giá cao về ngoại hình mà cô còn có tác phong làm việc chuyên nghiệp.
Một phần có lẽ do Hà Anh bắt đầu với công việc của người mẫu từ năm 2006 ở trời Tây. Cũng trong năm đó, Hà Anh đoạt giải Nhất cuộc thi Người mẫu chuyên nghiệp châu Âu và Gương mặt châu Á tại vương quốc Anh.
Gương mặt Á Đông này từng diễn cho nhiều show thời trang lớn trên thế giới như London Fashion Week, Paris Ethnic Fashion Week,… và chụp hình cho các nhãn hiệu như Gucci, Lynx, Chloé, Tony & Guy,…
Cô cũng là gương mặt độc quyền cho hãng đồ nội y Rosy Paris, xuất hiện thường xuyên tại các tuần lễ thời trang nội y – Lingerie International Fashion Weekở Paris, Lyon, New York, Las Vegas, Hong Kong, Thượng Hải.
Nhưng cũng chẳng lâu sau đó, 2009, Hà Anh quyết định về Việt Nam vì nhận thấy có nhiều tiềm năng phát triển lâu dài ở quê nhà.
Hồi đó, vừa chân ướt chân ráo về Việt Nam, nhận trả lời phỏng vấn của phóng viên VietnamPlus, Hà Anh đã chia sẻ rất thấm thía về quãng thời gian cô phải “trả giá” với nghề nơi xứ người.
Cô bảo, từng phải đứng xếp hàng dài cả tiếng đồng hồ chờ casting ở London, hay chịu cái lạnh cắt da cắt thịt lúc 2 giờ sáng chờ tàu về sau buổi diễn, đôi chân sưng tấy do đi giày cao gót liên tục hay đôi vai mỏi nhừ do xách túi đồ cả ngày…
“Rồi có những lần phải ngồi máy bay 17 tiếng liên tục, thay đổi khí hậu múi giờ thường xuyên, xa gia đình, bạn bè, cảm giác ‘cô đơn’ trong phòng khách sạn, bận rộn đến mức không có thời gian nghỉ ngơi, cảm giác thèm ăn lê la ngoài hè phố, không có một cuộc sống ‘bình thường’ như mọi người khác, và luôn bị chú ý nhất cử nhất động đến mọi lời nói, hành động của mình…”
Thế nhưng, đó là cái giá mà Hà Anh luôn cảm thấy hạnh phúc được “trả giá,” bởi cô yêu cuộc sống và công việc của mình. Dẫu vậy, đôi khi cô vẫn “thèm” làm sao để cân bằng được cuộc sống, làm sao mình được sống bình dị như bao phụ nữ trẻ xung quanh.
Và cũng vì thế mà hằng ngày, Hà Anh cố gắng không để những thứ phù hoa bủa vây làm mình quên đi mục đích sống với những giá trị hạnh phúc giản đơn.
Cô gái Việt được sải những bước thật dài trên các sàn catwalk quốc tế, thường xuyên xuất hiện trên nhiều tạp chí nước ngoài ấy cảm thấy vô cùng tự hào. Bởi hơn ai hết, “bé Ly” hiểu mình xứng đáng với tất cả những lao động, nỗ lực mình bỏ ra…, rằng đây là cuộc sống của mình, nơi mình thuộc về. Cảm giác này đã luôn là nguồn động lực giúp cô cố gắng vươn cao hơn nữa mỗi ngày.
Cũng bởi xuất thân trong một gia đình văn chương (ông ngoại là nhà văn Vũ Tú Nam, mẹ là nhà báo-dịch giả Lê Hà, bà nội là nguyên Tổng biên tập báo Phụ nữ Việt Nam), nên trong con người Hà Anh lúc nào cũng dạt dào mỹ cảm và cái nhìn nhân văn dành cho cuộc sống và con người.
Hà Anh cố gắng không để những thứ phù hoa bủa vây làm mình quên đi mục đích sống với những giá trị hạnh phúc giản đơn.
Khi đạt được những thành công như ngày hôm nay, xác lập được vị trí vững chắc trong nghề, có thể nói, Hà Anh đã tự xây cho mình một thành trì mà tôi gọi đó là đẳng cấp. Và cô quan niệm, đẳng cấp ở đây chính là văn hóa.
“Khi con người có nền tảng văn hóa, họ mặc quần áo sẽ có phong cách, họ ăn nói sẽ có cung cách. Họ sống đẹp, nói đẹp, ăn đẹp, cư xử đẹp. Không phải chức tước hay danh hiệu có thể làm nên đẳng cấp, cái đó chỉ đơn giản là sự phân ‘thứ hạng’ mang tính ước lệ. Chỉ có khả năng, hiểu biết thực sự mới làm nên đẳng cấp của con người. Và khi đã có đẳng cấp rồi, người ta lại coi nó là một điều rất đỗi tự nhiên, tự nhiên như hơi thở, không cần phải ‘gồng’ lên khẳng định hay nói quá nhiều về nó.”
Chỉ đơn giản thế thôi. Hà Anh vẫn đã và đang sống đúng là mình, như mình muốn với mỗi ngày mới là mỗi ngọt ngào bên tình yêu của đời mình./.
Sẽ không hề ngoa khi nói muỗi là một trong những sinh vật chết chóc nhất trên hành tinh của chúng ta.
Loài sinh vật gắn với những căn bệnh chết chóc
Căn bệnh sốt vàng trong Chiến tranh Tây Ban Nha-Mỹ (1898) do muỗi Aedes aegypti lan truyền, là nguyên nhân chủ đạo gây ra cái chết cho các binh sỹ Mỹ, thay vì bị trúng đạn của kẻ thù.
Bệnh sốt rét khiến cho xấp xỉ 627.000 người thiệt mạng riêng trong năm 2012 (số liệu thống kê do tờ Scientific American cung cấp.) Nay, muỗi Aedes aegypti đang là thủ phạm làm lây lan nhanh bệnh sốt xuất huyết dengue trên toàn cầu.
Theo Tổ chức Y tế Thế giới, khoảng một nửa quy mô dân số thế giới hiện có nguy cơ mắc bệnh này. Muỗi Aedes aegypti, được nhận diện bởi những vằn trắng trên chân và đốm trắng ở thân, có thể sinh sản tại bất kỳ vũng nước đọng nào, khiến việc kiểm soát chúng vô cùng khó khăn.
Loài muỗi này sinh sống trong các khu vực có khí hậu nhiệt đới và cận nhiệt đới quanh thế giới – ở châu Phi, châu Mỹ, Đông Địa Trung Hải, Đông Nam Á và Tây Thái Bình Dương.
Tuy nhiên bệnh sốt xuất huyết không xuất hiện tự nhiên trên các sinh vật này – chúng lấy virus từ người mang bệnh rồi truyền nhiễm cho người khỏe mạnh. Tới nay, mỗi năm thế giới có chừng 390 triệu người bị sốt xuất hiện và 3,9 tỷ người có nguy cơ nhiễm bệnh.
Cục Y tế dự phòng Việt Nam cho biết, gần đây, các vụ dịch sốt xuất huyết đã liên tiếp xảy ra ở 5 trong số 6 khu vực là thành viên của WHO, chỉ trừ khu vực châu Âu. Giai đoạn ghi nhận báo cáo đầu tiên từ năm 1955-1959, trung bình trong giai đoạn này mỗi năm chỉ có khoảng 908 ca.
Tuy nhiên, từ 1960-1969 có số ca mắc trung bình cao gấp hơn 15 lần so với giai đoạn trước đó. Số ca mắc này tiếp tục tăng cao trong các giai đoạn tiếp theo và đến năm 2010 số ca mắc sốt xuất huyết trên thế giới đã lên tới hơn 2 triệu ca.
Tại khu vực Đông Nam Á, có tới 7 trong số 10 nước của khu vực bị sốt xuất huyết nặng nề và là nguyên nhân hàng đầu của các trường hợp nhập viện, tử vong ở trẻ em. Tại Việt Nam, bệnh sốt xuất huyết xuất hiện từ năm 1959 đến nay.
Bệnh lưu hành tại hầu hết các tỉnh, thành phố và có nguy cơ tăng cao vào các tháng mùa mưa. Bệnh ghi nhận chủ yếu ở các tỉnh, thành phố khu vực miền Nam và có tính chất chu kỳ, bùng phát 4-5 năm/lần.
Làm muỗi nhiễm khuẩn để chống bệnh
Sốt xuất huyết gây thiệt hại kinh tế khổng lồ, ước tính lên tới 8,9 tỷ USD mỗi năm. Chi phí điều trị bệnh có thể gây tốn kém gấp 3 lần thu nhập của một gia đình. Vì thế chống sốt xuất huyết cần được xem là một mục tiêu lớn của mọi xã hội.
Bởi không có thuốc hoặc phương thức chữa trị bệnh sốt xuất huyết nên chiến lược chống bệnh chủ đạo hiện vẫn là tấn công vào loài muỗi Aedes aegypti. Tuy nhiên các loại thuốc diệt côn trùng như temephos đã mất rất nhiều công hiệu, do muỗi phát triển khả năng kháng thuốc. Các loại màn, lưới chống muỗi cũng tỏ ra có ít tác dụng, bởi muỗi Aedes aegypti thường đi kiếm ăn vào ban ngày.
Trong bối cảnh đó, chống bệnh bằng cách cho muỗi lây nhiễm vi khuẩn là một lối đi vòng được xem xét nghiêm túc.
Hiện tại, một trong những công cụ được hứa hẹn nhất để diệt bệnh sốt xuất huyết là vi khuẩn Wolbachia. Wolbachia là vi khuẩn nội bào, sống trong tế bào côn trùng và truyền từ thế hệ này sang thế hệ tiếp theo thông qua trứng của côn trùng.
Wolbachia có 4 tác động độc lập lên muỗi như làm giảm quần thể muỗi trong mùa khô; muỗi mang Wolbachia thường khó làm lây nhiễm sốt xuất huyết; làm cho vòi hút của muỗi yếu đi và làm giảm tuổi thọ của muỗi. Những tác động này làm giảm khả năng lây nhiễm virus sốt xuất huyết và một số virus khác của muỗi, bao gồm virus Zika. Tuy nhiên đây mới chỉ là những kết quả nghiên cứu trong phòng thí nghiệm.
Wolbachia được tìm thấy tự nhiên trong khoảng hơn 60% các loài côn trùng sống xung quanh con người, bao gồm cả những loài muỗi thường hay đốt người. Tuy nhiên, nó lại không tồn tại trong muỗi Aedes aegypti, véctơ chính truyền bệnh sốt xuất huyết.
Khi muỗi địa phương được gây nhiễm Wolbachia được thả ra cộng đồng, chúng sẽ cặp đôi với nhau và với muỗi tự nhiên không mang Wolbachia và sản sinh ra thế hệ muỗi mới mang Wolbachia.
Hồi năm 2010, các nhà khoa học thuộc Đại học bang Michigan (MSU) thông báo đã tiêm phôi vi khuẩn Wolbachia vào muỗi Aedes aegypti. Wolbachia sống ký sinh trong muỗi Aedes aegypti trong gần sáu năm để chúng có thể lây truyền từ muỗi mẹ sang muỗi con.
Theo các nhà khoa học, khi một con muỗi đực bị nhiễm Wolbachia giao phối với một con muỗi cái bình thường, vi khuẩn này sẽ khiến muỗi cái sinh sản bất bình thường và phôi của nó chết non.
Wolbachia không tác động đến sự phát triển của phôi muỗi khi muỗi cái bị nhiễm cùng loại vi khuẩn như muỗi đực. Vì vậy, vi khuẩn này có thể lây lan rất nhanh ra cả đàn muỗi, ngăn virus gây bệnh sốt xuất huyết cư trú và sinh sản trong muỗi.
Ngoài ra, Wolbachia không thể lây từ muỗi sang người. Từ đây, các nhà khoa học đi đến kết luận vi khuẩn Wolbachia có thể là một công cụ hữu hiệu để kiểm soát virus gây bệnh sốt xuất huyết.
Việt Nam đi đầu về thử nghiệm muỗi mang Wolbachia
Trong nỗ lực đẩy mạnh hoạt động nghiên cứu về vi khuẩn Wolbachia, chương trình Tiễu trừ bệnh sốt xuất huyết dengue (Elimitate Dengue) đã ra đời. Đây là một chương trình hợp tác quốc tế phi lợi nhuận, nằm dưới sự lãnh đạo của các nhà nghiên cứu tại Đại học Monash, Australia.
Chương trình do Giáo sư Scott O’Neill điều hành, nhằm quy tụ các nhà khoa học từ khắp nơi trên thế giới, với nhiều kỹ năng và kinh nghiệm trong các lĩnh vực: gene di truyền Wolbachia, sinh học và sinh thái học về muỗi, bệnh dịch học và kiểm soát sốt xuất huyết dengue, giáo dục và nâng cao nhận thức về sức khỏe.
Dự án nghiên cứu nhận được sự hỗ trợ, giám sát và chỉ đạo chặt chẽ của Bộ Y tế, UBND tỉnh Khánh Hoà, UBND thành phố Nha Trang, Sở Y tế Khánh Hoà.
Chương trình hiện đã có sự hợp tác của giới khoa học từ các nước Việt Nam, Australia, Indonesia, Brazil, Colombia, Trung Quốc, Anh, Singapore và Mỹ. Dự án ở Việt Nam mang tên “Hướng tới loại trừ sốt xuất huyết.”
Dự án được Bộ Y tế cho phép triển khai từ năm 2006, tại đảo Trí Nguyên, thành phố Nha Trang. Tháng 4/2013, dự án bắt đầu triển khai ứng dụng thả muỗi mang vi khuẩn Wolbachia trên thực địa đảo Trí Nguyên.
Việt Nam là quốc gia thứ hai trên thế giới, sau Australia, triển khai thử nghiệm muỗi Aedes aegypti mang Wolbachia trên thực địa.
Việc thả muỗi đã kết thúc vào tháng 11/2014 và hiện tại dự án đang tiến hành các hoạt động giám sát quần thể muỗi trên đảo Trí Nguyên. Song song với việc tiếp tục giám sát quần thể muỗi mang Wolbachia tại đảo Trí Nguyên, hiện tại, dự án đang tiến hành các nghiên cứu cơ bản về dịch tễ học, véctơ truyền bệnh và tìm hiểu các yếu tố kinh tế, văn hoá, xã hội liên quan đến bệnh sốt xuất huyết dengue tại thành phố Nha Trang nhằm thu thập cơ sở dữ liệu cơ bản, góp phần phát triển đề cương nghiên cứu ứng dụng phương pháp sử dụng Wolbachia trong phòng chống sốt xuất huyết tại thành phố./.
Giáo sư-Tiến sỹ Cameron Simmons, Phó Viện trưởng Viện các Bệnh Truyền nhiễm, Giám đốc Chương trình loại trừ bệnh sốt xuất huyết dengue, Đại học Monash
Vi khuẩn Wolbachia
Wolbachia là vi khuẩn nội bào, sống trong tế bào côn trùng và truyền từ thế hệ này sang thế hệ tiếp theo thông qua trứng của côn trùng. Wolbachia được tìm thấy tự nhiên trong khoảng hơn 60% các loài côn trùng sống xung quanh con người, bao gồm cả những loài muỗi thường hay đốt người, tuy nhiên nó lại không tồn tại trong muỗi Aedes aegypti, véc-tơ chính truyền bệnh sốt xuất huyết dengue.
Trong rất nhiều năm, các nhà khoa học đã nghiên cứu và tìm cách sử dụng Wolbachia trong việc kiểm soát bệnh sốt xuất huyết dengue. Wolbachia pipientis được tìm thấy lần đầu tiên trên buồng trứng và tinh hoàn của muỗi Culex pipiens vào năm 1920. Các nghiên cứu đầu tiên về vi khuẩn Wolbachia đều chứng minh nó không phải là tác nhân gây bệnh cho động vật có vú, nó tồn tại một cách tự nhiên ở côn trùng và vô hại. Các nghiên cứu sau đó chứng minh đây là một loại vi khuẩn rất phổ biến trong côn trùng tự nhiên, ước tính có trên 60% các loài côn trùng trong tự nhiên (từ 2–5 triệu loài côn trùng khác nhau trên hành tinh) mang vi khuẩn Wolbachia. Đây là loài vi khuẩn rất dễ truyền và lan rộng trong quần thể côn trùng.
Tại Việt Nam, nhóm nghiên cứu dự án bắt đầu nghiên cứu về Wolbachia từ năm 2006 với sự hỗ trợ của các chuyên gia quốc tế. Dự án đã cấy và nhân nuôi thành công muỗi Aedes aegypti địa phương mang Wolbachia tại phòng thí nghiệm của Viện Vệ sinh Dịch tễ Trung ương và sử dụng chúng cho việc thả muỗi tại thực địa đảo Trí Nguyên trong các năm 2013 và 2014.
Bệnh nhân sốt xuất huyết nặng đang được điều trị tại Bệnh viện Đa khoa Nguyễn Đình Chiểu, tỉnh Bến Tre. (Ảnh: Phương Vy/TTXVN)
Các cán bộ Trung tâm Y tế dự phòng tỉnh Bắc Ninh kiểm tra lấy mẫu, bắt loăng quăng tại xã Phù Lãng, huyện Quế Võ. (Ảnh: Thanh Thương/TTXVN)
Cán bộ y tế phát tờ rơi tuyên truyền vận động người dân về cách phòng, chống sốt xuất huyết trong cộng đồng tại quận Sơn Trà. (Ảnh: Trần Lê Lâm/TTXVN)
Sở Y tế Lâm Đồng phối hợp với Trung tâm Y tế huyện Di Linh tổ chức phun thuốc diệt muỗi. (Ảnh: Đặng Tuấn/TTXVN)
Nhân viên y tế và cán bộ tổ dân phố tuyên truyền cho người dân vệ sinh môi trường phòng chống dịch bệnh tại phường Quỳnh Lôi – quận Hai Bà Trưng (ảnh chụp ngày 26/8). (Ảnh: Dương Ngọc/TTXVN)
1.Tên gọi chỉ mới lần đầu nghe đã ăn vào nỗi nhớ, giai điệu thoáng nghe đã hấp dẫn lòng người, “Ngọt” – ban nhạc indie Hà Nội – đang được xem “hiện tượng hot” với công chúng trẻ bằng thứ âm nhạc như “tiếng réo gọi tâm hồn” thức tỉnh đám đông.
Nói về tên gọi của ban nhạc. Trên truyền thông, với mỗi bài báo “Ngọt” lý giải một kiểu. Lúc đơn giản “chỉ là, nhạc sao thì gọi tên thế” lúc thì “nguy hiểm” “tưởng thế này nhưng cả thế kia, giống như chocolate vừa đắng vừa ngọt,” giống như một kiểu trộn lẫn cả “ngọt ngào và man trá.”
Hỏi trực tiếp Thắng, người nghĩ ra tên “Ngọt” thì nhận được câu trả lời, tất nhiên vẫn kiểu lý giải không giống những lần trước đó – “tôi thích một tên gọi bằng tiếng Việt, không cao siêu và thật gần gũi.”
Hẳn vì “không cao siêu và thật gần gũi” mà đến nay “Ngọt” có lẽ là tên gọi ban nhạc hiếm hoi ở Việt Nam làm tôi ấn tượng, sau “Gạt tàn đầy.” Những tên gọi đầy tính biểu tượng, và rất Việt Nam. Vừa dung dị, hài hước, vừa gợi cảm giác chua chát, tàn khốc, mơ hồ.
Nhắc đến “Ngọt” hẳn ai là fan của ban nhạc này thì đã đều biết cả. “Ngọt” gồm bốn thành viên là Thắng (sáng tác, hát, guitar), Nam Anh (hát bè, trống), Tuấn (guitar) và Hoàng (bass). Họ đều là những chàng trai 9x, tuổi từ 21-25.Họ còn là những đứa trẻ cùng thời, học cùng lớp, lớn lên trong cùng một khu phố, trong cùng một xã hội, dưới một vòm trời.
(Ảnh: Đô Tăng)
Lý do khiến các thành viên đến với âm nhạc cũng giống giống nhau, tức đều vô thưởng vô phạt. Hoàng được mẹ cho đi học đàn chỉ vì lý do con mình cũng phải đi học một môn năng khiếu như con hàng xóm. Nam Anh làm quen với trống bằng việc tham gia đội trống ở trường. Tuấn tập đàn, đơn giản chỉ là nghịch. Thắng thì “amateur” hơn, thấy anh trai học đàn, Thắng cũng học đàn. Thấy anh trai lập ban nhạc, Thắng cũng lập ban nhạc [anh trai của Thắng là thành viên của Mimetals, ban nhạc indie đầu tiên của Hà Nội – PV].
Ước muốn thành lập ban nhạc đã được nhen nhóm từ khi họ còn học trung học nhưng phải đến 2013 “Ngọt” mới chính thức trình làng.
Tháng Năm vừa rồi, “Ngọt” đã có buổi ra mắt giới thiệu album đầu tay đồng thời biểu diễn một số buổi tại Hà Nội. Cũng trong tháng này, ban nhạc biểu diễn lần đầu tại Thành phố Hồ Chí Minh để quảng bá, giới thiệu album trên.
Rõ ràng, “Ngọt” đang được yêu thích. Cũng có thể, sự hiện diện của “Ngọt” đang rất hợp thời. Âm nhạc mà, nếu mang vị “ngọt” tự nhiên và rất con người như thế, thì luôn là giá trị bản nguyên đang thiếu.
Sau album này, lần mới nhất “Ngọt” biểu diễn là ở không gian “Salon âm nhạc thứ Bảy” ở Hà Nội. Đó là tối 18/9. Đời sống thưởng thức của Hà Nội hôm ấy đầy xôn xao và tấp nập. Buổi sáng người Hà Nội xếp hàng dài để xin chữ ký của hiện tượng best seller Việt Nam Nguyễn Nhật Ánh khi nhà văn này ra mắt cuốn sách mới. Buổi chiều, từ 15 giờ, cả vạn người đổ về Ecopark “quẩy” với EDM và DJ hàng đầu thế giới Martin Garrix. Ấy thế nhưng, điểm hẹn văn hóa “Salon âm nhạc Thứ Bảy” do nhạc sỹ Dương Thụ làm chủ tọa vẫn bị thất thủ bởi sức hút của “Ngọt.” Thế cơ mà!
Nói như thế, bởi, “Salon âm nhạc thứ Bảy” chưa bao giờ là không gian của đám đông, ồn ào. Vậy mà từ hơn 17 giờ, hàng trăm người xếp thành hàng dài trên con phố Ngô Quyền, kiên nhẫn và yên lắng. Thậm chí, có khá nhiều fan ruột của “Ngọt” còn đến từ 16 giờ. Không gian nhỏ xinh và ấm cúng của “Salon Thứ Bảy” vốn chỉ chứa được hơn trăm người và bình thường luôn thoáng đãng nhưng là vì “Ngọt” mà khán giả chen chật kín cả lối ra vào. Thậm chí, không gian chính kín thì người người nườm nượp bấu lấy cầu thang lên xuống, tràn cả ra lan can và phủ kín hết cả tầng một xem “Ngọt” qua… màn hình chiếu. Khán giả thì đa phần là người trẻ, nhưng tuyệt đối trật tự. Họ nghêu ngao hát theo những bài hát của “Ngọt” với vẻ tươi vui và say sưa thật sự.
(Ảnh: Đô Tăng)
2. Cá nhân người viết bài cũng thích trải nghiệm âm nhạc của “Ngọt” qua diễn live hơn nghe album phòng thu. Thắng, được xem linh hồn của “Ngọt” dù chất giọng mảnh và đuối nhưng cũng đủ vừa vặn với thứ nhạc cậu viết ra và truyền cảm hứng hiệu quả khi diễn live.
Thắng hát không làm khán giả sướng bằng kỹ thuật hay giọng hát nội lực vang rền thường thấy ở những giọng ca chính. Nhưng Thắng, với giọng hát nhẹ mà chân thật, lại bộc lộ tâm hồn và khiến người nghe cảm thấy rung động.
Hát thì vậy, viết nhạc cũng thế. Giống vẻ ngoài thư sinh của Thắng, những bài hát của “Ngọt” đều có vẻ hiền hòa, trong sáng, không lên gân. Linh hoạt, sống động, thật như cuộc sống, âm nhạc của “Ngọt” trải rộng nhiều phong cách, không chỉ riêng rock.
Mỗi bài hát lại mang một âm hưởng đặc biệt, có khi tươi vui như “Vì ai,” hứng khởi như “Be cool,” dễ thương như “Cá hồi,” duyên dáng như “Xanh,” tối giản như “Quan điểm” lúc lại trừu tượng và triết lý như “Khắp xung quanh,” rồi chiêm nghiệm như “À… ơi,” “Không làm gì,” hay băn khoăn, nhắn nhủ, tán gẫu lảm nhảm như “Em dạo này”…
Ca khúc “Không làm gì”
Đằng sau tất cả nốt nhạc, cảm xúc âm nhạc là quá khứ hồn Việt. Thắng bảo viết nhạc nhờ lấy cảm hứng từ chính xã hội cậu đang sống, từ vòng quay bạn bè. Lúc mới đầu tập tọe sáng tác, Thắng cover, xem người ta thường sử dụng những hợp âm gì và dần thấy rằng hợp âm nào cũng sử dụng, Thắng hiểu ra rằng, mỗi người cần có một con đường đi riêng.
Thành ra, tất cả những sáng tác của Thắng không có ai góp ý về vòng hòa âm, cách đặt lời, cùng lắm cô bạn gái Thắng thi thoảng thành người soát lỗi chính tả, khi bản viết tay được in ra. Và đến thời điểm này, với vài chục bài hát được viết ra, Thắng khá tự tin khoe cái của mình, là chính mình, cũng như thấy sự độc lập này khá ổn. Thắng quan niệm, khi người viết ra bài hát nhìn bài hát luôn có cảm giác bài hát cũng đang nhìn ngược lại. Người sáng tác phải có trách nhiệm với tác phẩm, và khi đặt câu hỏi vì sao, mà thấy mình cảm thấy hài lòng nghĩa là ổn rồi.
Ca khúc “Quan điểm”
Nói như nhạc sỹ Dương Thụ thì, quan trọng nhất trong nghệ thuật là thật. Thật chính là tài năng. Vì tài năng nên họ tự tin nói cái riêng của mình. Âm nhạc của “Ngọt” phóng khoáng, không trưng trổ hay tỏ ra ăn to nói lớn hoặc ra vẻ bi kịch hóa, vỡ òa, thăng hoa như phần lớn bản sao bây giờ.
21 tuổi nhưng xét về phần ca khúc, tư duy ca từ trong hầu hết những sáng tác của Thắng đều trong sáng, ngọt ngào nhưng lại nhiều tầng sâu, và thoáng vị chua chát. Có cảm giác phía trong Thắng vừa có cậu bé mới lớn, mở lòng tỏa ánh sáng rất chan hòa vừa là là người đàn ông trưởng thành, sắc bén chạm tới cảnh giới minh triết.
“…Khắp nơi nơi Không ai nhìn Mỗi con người chẳng ai tin Không ai biết Không ai khiến Không ai xinKhắp xung quanh Tôi đi tìm Những tấm lòng Của không ai Không ai nói Không ai đúng Không ai saiĐường dài không cuối không đầuCó mấy ai vượt khóĐường dài không cuối không đầu Có mấy ai trở vềNhững mắt xích trên con đường tôi đi Cứ thế kéo tôi ra khỏi an nguy tôi từng có…” (Khắp xung quanh)
(Ảnh: Đô Tăng)
3. Nói hơi nhiều về Thắng và âm nhạc của “Ngọt” không có nghĩa hiệu ứng album phòng thu đã ra mắt của nhóm thì không ấn tượng.
Một trong những việc nhóm làm được, cũng là đóng góp nổi bật của album “Ngọt” chính là việc áp dụng thành công quy trình sản xuất đĩa bằng hình thức gây quỹ cộng đồng (crowdfunding). Đây là cách làm hay, nhất cử lưỡng tiện. Một mặt có nguồn tài trợ tự nguyện để ra đĩa, mặt khác tương tác và tăng sự liên kết ý thức, trách nhiệm trong chính cộng đồng nghe nhạc thành vòng khép kín. Đó là lối đi riêng vừa thành thật, hồn nhiên vừa nhạy bén, táo bạo trong “giai đoạn online” hiện nay.
Thực tế, sau khi kêu gọi ngay lập tức, ban nhạc indie trẻ này đã nhận được rất nhiều sự ủng hộ. Và với số tiền 50 triệu đồng, “Ngọt” đã ra mắt album đầu tiên của mình.
Âm nhạc của “Ngọt” phóng khoáng, không trưng trổ hay tỏ ra ăn to nói lớn hoặc ra vẻ bi kịch hóa, vỡ òa, thăng hoa như phần lớn bản sao bây giờ. (Dương Thụ)
Cũng với tên gọi “Ngọt” – Album bao gồm 10 ca khúc – con số tròn trịa, nhưng lại tạo cảm giác cả thừa, cả thiếu. Theo quan sát của người viết bài, lý do khiến các fan ruột của nhóm hụt hẫng bởi sự vắng mặt của một số bài hát tiêu biểu như “Quan điểm,” “Em dạo này”…
Bên cạnh cách sắp xếp hơi tham về số lượng, lại không có đột phá đáng kể nào về cách hát, bè phối lẫn nhạc cụ cũng khiến album đầu tiên của nhóm khá an toàn.
Hoàng, thành viên cũng là quản lý của “Ngọt” thừa nhận đó là sự lựa chọn có chủ ý của nhóm. Hiện tại gia tài sáng tác của Thắng đủ để ra mắt đến đến đĩa thứ ba. Những bản nhạc đã giới thiệu và được yêu thích tạm được gọi là “hit” của “Ngọt” sẽ được chia đều để đặt bên cạnh những sáng tác mới mà “Ngọt” vẫn còn “ém hàng” chưa tung ra.
Nói về đường hướng phát triển của nhóm, “Ngọt” quan điểm, nghệ thuật có thể đi hai hướng đi: đặt mục tiêu làm khán giả cười, cho dù có lố bịch và chạm tới những nơi sâu thẳm trong tâm hồn người nghe. Ngọt muốn bước trên cả hai con đường này.
Nhạc sỹ Thanh Phương cho rằng, nói về âm nhạc của “Ngọt” hay hay không hay chưa bàn, nhưng hấp dẫn.“Hấp dẫn ở cấu trúc rất văn minh, hòa thanh hấp dẫn, nó chính là con đường dẫn lối đến người nghe. Âm nhạc là tâm hồn, cũng giống như đánh đàn là bằng cảm giác, Thắng có năng khiếu về đàn và sáng tác nhạc nên chọn những nốt rất hấp dẫn. Ca khúc của Thắng rất tự nhiên.”
Ca khúc “Cá hồi”
Nghe nhạc của “Ngọt” và nghe Thắng hát, có cảm giác, cậu trai đang lớn này viết nhạc với sự tự do tuyệt đối, viết-những-điều-mình-thích, không bị ngăn cấm, không bị xui khiến.
Rõ ràng, “Ngọt” đang được yêu thích. Cũng có thể, sự hiện diện của “Ngọt” đang rất hợp thời. Âm nhạc mà, nếu mang vị “ngọt” tự nhiên và rất con người như thế, thì luôn là giá trị bản nguyên đang thiếu.
Mừng thì vẫn mừng, mà lo thì vẫn lo. Bởi làm nên “Ngọt” là một khối, được trộn lẫn hài hòa của bốn thành viên trong một nhóm nhạc không thể tách rời.
Mà như lời cảnh tỉnh của nhạc sỹ Dương Thụ thì, “lâu nay, tuổi thọ của những ban nhạc ở Việt Nam là rất ngắn. Đại đa số là dần rơi rụng và tan rã khi bắt đầu chạm ánh hào quang của sự nổi tiếng và tiền bạc, từ đó làm nảy sinh yếu tố cá nhân, ngôi sao.”
Cũng theo vị nhạc sỹ này, chừng năm năm nữa, nếu “Ngọt” vẫn còn và tiếp tục thì mới cho phép chúng ta hy vọng về tương lai nhạc Việt sẽ lặp lại thời hoàng kim của nhóm nhạc.
Khi không làm gì và không thể làm gì, thì cứ hy vọng vậy./.
Quá trình tái cơ cấu doanh nghiệp Nhà nước đang bước vào giai đoạn nước rút nhất với hàng loạt ông lớn chuẩn bị đấu giá cổ phần lần đầu ra công chúng (IPO).
Những cái tên như Tổng Công ty Điện lực Dầu khí Việt Nam (PV Power), Công ty trách nhiệm hữu hạn một thành viên Lọc Hóa Dầu Bình Sơn (BSR), Tổng Công ty Cà phê Việt Nam (Vinacafe), Tổng Công Ty Lương Thực Miền Bắc (Vinafood1), Tập đoàn công nghiệp Cao su Việt Nam (VRG), Tổng Công ty Giấy Việt Nam (VINAPACO), Tập đoàn Hoá chất Việt Nam (VINACHEM), Tập đoàn Bưu chính Viễn thông Việt Nam (VNPT), Tổng công ty Viễn thông MobiFone (MobiFone), Tổng Công ty Dầu Việt Nam (PV OIL)…, chỉ cần xướng lên đã thấy được “sức nặng” về tính hấp dẫn của nó đối với giới đầu tư.
Vận hành thiết bị cung cấp điện tại nhà máy điện Cà Mau 1 thuộc PV Power. (Ảnh: TTXVN)
Hấp dẫn qua từng “con số”
Có thể điểm qua những con số “biết nói”, thuộc Tập đoàn Dầu khí Việt Nam (PVN), Tổng công ty Điện lực Dầu khí Việt Nam (PV Power) được thành lập năm 2007, sau đó nhanh chóng trở thành nhà cung cấp điện năng đứng thứ hai cả nước. PV Power hiện có vốn điều lệ 13.078 tỷ đồng, qui mô với 8 công ty con và 14 công ty liên kết. Riêng sáu tháng đầu năm, doanh thu của Tổng này đã đạt khoảng 12.398 tỷ đồng, lợi nhuận sau thuế 897 tỷ đồng và bằng 149% kế hoạch cả năm 2016. Nộp ngân sách Nhà nước đạt 563 tỷ đồng. Theo kế hoạch, PV Power sẽ tổ chức IPO trong tháng 10/2016, sau cổ phần hóa PVN sẽ nắm giữ 75% cổ phần tại PV Power.
Cũng trong ngành dầu khí, Công ty trách nhiệm hữu hạn một thành viên Lọc Hóa Dầu Bình Sơn (BSR) được giao trọng trách tiếp nhận, quản lý, vận hành sản xuất kinh doanh Nhà máy lọc dầu Dung Quất có tổng vốn đầu tư trên 3 tỷ USD, công suất chế biến 6,5 triệu tấn dầu thô/năm. Lọc Hóa Dầu Bình Sơn có vốn điều lệ 35.000 tỷ đồng và do Tập đoàn Dầu khí Việt Nam là chủ sở hữu. Báo cáo kinh doanh cho thấy, năm 2015, BSR đạt doanh thu 94.133 tỷ đồng, nộp ngân sách 20.377 tỷ đồng đồng thời cuối năm 2015, PVN đã chính thức ký quyết định về việc cổ phần hóa của BSR và nếu công tác này được hoàn tất theo kế hoạch thì BSR sẽ IPO vào năm 2017.
Quá trình tái cơ cấu doanh nghiệp Nhà nước đang bước vào giai đoạn nước rút nhất với hàng loạt ông lớn chuẩn bị đấu giá cổ phần lần đầu ra công chúng (IPO).
Chị Nguyễn Thị Hà, Phó Giám đốc tư vấn Khối tài chính doanh nghiệp, Công ty Chứng khoán Tân Việt (TVSI) đánh giá, giai đoạn cổ phần hóa tới đây dự kiến là rất sôi động, mặc dù danh sách không còn nhiều nhưng lại tập trung khá vào các “ông lớn” có lợi thế về thị phần và ngành nghề.
“Nhìn chung đánh giá tính hấp dẫn của từng ngành nghề, có thể thấy viễn thông là số 1 rồi đến lương thực, cà phê, cao su, hóa chất, điện lực, dầu khí. Song, độ hấp dẫn về ngành cũng tùy vào khẩu vị từng nhà đầu tư,” chị Hà chia sẻ.
Ngoài ra, ông Phạm Việt Duy, Chuyên gia phân tích về Tài chính doanh nghiệp cũng chỉ ra, bên cạnh “độ hot” về kết quả kinh doanh, thị phần thị trường, giá trị thương hiệu… thì quy mô vốn của doanh nghiệp “hàng khủng” cũng là trong những mục tiêu săn đuổi của các nhà đầu tư “cá mập”.
Trên thị trường chứng khoán, nhà đầu tư quan tâm đến những mã cổ phiếu có kết quả kinh doanh tốt, thị trường lớn đồng thời có khả năng tồn tại qua được thời kỳ khủng hoảng, bởi khi đó các công ty con sẽ mất dần lợi thế và các công ty lớn duy trì tồn tại, sẽ có cơ hội lấy được thị trường cũng như tăng trưởng trong doanh thu.
“Theo tôi, những tổng, tập đoàn Nhà nước sắp IPO ra thị trường dự báo sẽ tạo ra một làn sóng tăng giá mới cho thị trường chứng khoán Việt Nam. Vì trong các rổ các chỉ số (Index) của Việt Nam còn khá thiếu những mã dẫn dắt có vốn hóa lớn,” ông Duy phân tích, xét về lĩnh vực kinh doanh của các ‘ông lớn,’ như VinaFood1 hay VinaCafe.. . thuộc nhóm nông sản là một trong những ngành lợi thế của Việt Nam, nên khi Nhà nước thoái vốn ra mà thị trường, bên cạnh lợi thế doanh thu lớn, các đơn vị này chỉ cần cải thiện một chút về lợi nhuận gộp hay lợi nhuận dòng, sẽ khiến các nhà đầu tư thích thú và quan tâm.
Hay như Tập đoàn Công nghiệp Cao su Việt Nam (VRG), theo kế hoạch quý 4/2016, VRG sẽ trình phê duyệt đề án cổ phần để thực hiện cổ phần hóa. Báo cáo tài chính hợp nhất năm 2015, VRG có doanh thu hơn 15.115 tỷ đồng, tổng lợi nhuận sau thuế trên 1.935 tỷ đồng.
Ông Duy phân tích, giá cao su hiện đang ở mức rất thấp, trong thời gian tới chỉ cần giá cao su tăng gấp đôi, chắc chắn cổ phiếu ngành cao su sẽ tăng mạnh. Ngoài ra, hóa chất hiện là ngành có chỉ số tăng trưởng cao thứ ba ở Việt Nam và kế hoạch cổ phần hóa Tập đoàn Hoá chất Việt Nam cũng là một mục tiêu đáng quan tâm.
Đồng tình với nhận định trên, ông Nguyễn Đức Quân, Trưởng phòng Tài chính Doanh nghiệp, Công ty Chứng khoán APEC cho biết thêm, doanh nghiệp lớn sở hữu nguồn đất đai tiềm năng (đặc biệt là ở những thành phố lớn như Hà Nội, Thành phố Hồ Chí Minh, Hải Phòng…) cũng luôn là lợi thế được giới đầu tư chú trọng.
“Trên thực tế, các phiên IPO của các doanh nghiệp nắm giữ những mảnh đất ‘vàng’ luôn thành công 100%, thậm chí tỷ lệ đăng ký mua vượt quá tỷ lệ chào bán gấp vài lần là bình thường,” ông Quân nói.
Vận hành nhà máy điện phân thuộc VINACHEM. (Ảnh: TTXVN)
Món ngon, song ăn có dễ?
Theo báo cáo Kết quả tái cơ cấu doanh nghiệp Nhà nước năm 2015 từ Ban chỉ đạo Đổi mới Phát triển Doanh nghiệp, bình quân năm 2015, số cổ phiếu IPO bán được chỉ đạt 36,25% trên tổng số cổ phần chào bán. Ngoài nguyên nhân khác quan do tình hình biến động thị trường tài chính, chứng khoán quốc tế nói chung và Việt Nam nói riêng, còn phải kể đến các nguyên nhân chủ quan. Cụ thể, các bộ, ngành, địa phương, doanh nghiệp chưa sát sao, quyết liệt trong chỉ đạo và triển khai thực hiện các phương án cổ phần hóa đã được phê duyệt. Thêm vào đó, các doanh nghiệp thực hiện sắp xếp, cổ phần hóa có quy mô lớn, phạm vi hoạt động rộng, tình hình tài chính phức tạp, việc xử lý công nợ – tài chính, phương án sử dụng đất… nên mất khá nhiều thời gian.
Ông Đặng Quyết Tiến, Phó Cục trưởng Cục Tài chính doanh nghiệp, Bộ Tài chính thừa nhận, nguyên nhân chậm cổ phần hóa một mặt do tác do tác động tăng trưởng kinh tế thế giới chậm, kinh tế cũng khó khăn dẫn tới các dòng vốn cũng hạn chế. Nhưng điều quan trọng nhất vẫn là các bộ, ngành, địa phương thiếu sự quyết liệt. Thêm vào đó, bản thân doanh nghiệp khi nằm diện vốn Nhà nước cần nắm giữ phải bán hết, thì lãnh đạo tại các doanh nghiệp này còn vướng mắc tâm tư.
Điều quan trọng nhất vẫn là các bộ, ngành, địa phương thiếu sự quyết liệt. Thêm vào đó, bản thân doanh nghiệp khi nằm diện vốn Nhà nước cần nắm giữ phải bán hết, thì lãnh đạo tại các doanh nghiệp này còn vướng mắc tâm tư.
“Như bán hết cổ phần Nhà nước, họ sẽ làm ở đâu, vị trí nào. Họ đang đi ô tô, làm trong phòng máy lạnh, sau một ngày đại hội cổ đông lại về cơ quan chủ quản hoặc nghỉ hưu, vậy khi quyền, uy, lợi ích mất đi thì ít nhiều cũng có hụt hẫng. Chính vì thế bản thân những người trong cuộc khi thực hiện sẽ cân nhắc tính phương án cổ phần hóa như nào, để đảm bảo họ ở lại hoặc ít nhiều có lợi ích,” ông Tiến thẳng thắn nói.
Trên thực tế, nhiều doanh nghiệp đã có quy trình IPO song người bán lại không mấy mặn mà. Do đó, nhà đầu tư không được cung cấp đầy đủ thông tin để tham gia. Bởi, doanh nghiệp có thể công bố thông tin nhưng lại đóng khung, như chỉ công khai trong đơn vị và trong thời gian ngắn.
“Nhà đầu tư không có thông tin dĩ nhiên là họ sẽ không mặn mà mua,” ông Tiến nói.
Đối với nhà đầu tư nước ngoài, ông Nguyễn Đức Quân cũng chỉ ra những khó khăn về công bố thông tin, bởi theo quy định các doanh nghiệp có vốn điều lệ dưới 500 tỷ đồng sẽ không bắt buộc công bố thông tin bằng tiếng Anh và theo thông thường nhiều doanh nghiệp cũng chỉ công bố thông tin khiên cưỡng là chấp hành những điều kiện bắt buộc. Hơn thế, các nhà đầu tư không có nhiều điều kiện tiếp cận thông tin và hầu như họ có thể tiếp tiếp cận qua website của các Sở, song các bản báo cáo đăng lên nhiều khi bằng file ảnh nên không thể chuyển đổi văn bản dịch ra được./.
10 doanh nghiệp Nhà nước “hàng khủng” sắp cổ phần hóa
Những ông lớn trong ngành viễn thông, điện lực, lương thực như MobiFone, Vinacafe, Vinafood1,.. được giới phân tích đánh giá là nguồn hàng nóng trên thị trường trong thời gian tới.
Dưới đây là 10 tập đoàn, tổng công ty đáng chú ý trong những tháng cuối năm nay và các năm sau.
1. Tổng công ty Điện lực Dầu khí Việt Nam (PV Power)
Tổng công ty Điện lực Dầu khí Việt Nam thuộc Tập đoàn Dầu khí Việt Nam (PVN) được thành lập năm 2007. Đây là nhà cung cấp điện năng đứng thứ 2 cả nước.
Tính đến hết năm 2015, PV Power có vốn điều lệ 13.078 tỷ đồng, với 8 công ty con và 14 công ty liên kết. Một số công ty con và công ty liên kết thuộc PV Power đang đầu tư sản xuất kinh doanh tại các dự án thủy điện và nhiệt điện lớn như dự án điện Vũng Áng 1, Nhơn Trạch, điện Cà Mau hay Thủy điện Hủa Na, Dakrinh có doanh thu bán điện ổn định và khả năng sinh lời tốt.
Một số dự án của PV Power được đánh giá là mang nhiều ý nghĩa chính trị, xã hội và an ninh quốc phòng như nhà máy Điện Cà Mau 1 và 2, Nhơn Trạch 1 và 2. Đây là những dự án quan trọng nhằm góp phần hạn chế tình trạng thiếu điện cho khu vực miền Nam.
Tổng sản lượng điện 6 tháng đầu năm 2016 của PV Power đạt 10.738.000.000 kWh. Các nhà máy điện khí được vận hành và huy động tốt, sản lượng điện tăng cao so với kế hoạch và cùng kỳ năm 2015. Doanh thu toàn Tổng công ty ước đạt 12.398 tỷ đồng. Lợi nhuận sau thuế sau 6 tháng đạt 897 tỷ đồng, bằng 149% kế hoạch cả năm 2016. Nộp ngân sách Nhà nước đạt 563 tỷ đồng. Theo kế hoạch, năm 2016, PV Power phấn đấu đạt tổng sản lượng điện 21 tỉ kWh, doanh thu đạt 29.445 tỉ đồng.
Theo kế hoạch, PV Power sẽ tổ chức IPO trong tháng 10/2016 và trong tháng 12/2016, tổ chức đại hội đồng cổ đông lần thứ nhất, đăng ký doanh nghiệp, ra mắt công ty cổ phần. Sau cổ phần hóa, PVN sẽ nắm giữ 75% cổ phần tại PV Power.
Vận hành thiết bị cung cấp điện tại nhà máy điện Cà Mau 1 thuộc PV Power. (Ảnh: TTXVN)
2. Công ty trách nhiệm hữu hạn một thành viên Lọc Hóa Dầu Bình Sơn (BSR)
Nhà máy lọc dầu Dung Quất là công trình trọng điểm quốc gia có tổng vốn đầu tư trên 3 tỷ USD, công suất chế biến 6,5 triệu tấn dầu thô/năm. BSR có trọng trách tiếp nhận, quản lý, vận hành sản xuất kinh doanh Nhà máy lọc dầu Dung Quất. Công ty có vốn điều lệ đăng ký tới đầu năm 2015 là 35.000 tỷ đồng do Tập đoàn Dầu khí Việt Nam là chủ sở hữu.
Năm 2015, BSR đạt tổng sản lượng hơn 6,7 triệu tấn (đạt trên 116% kế hoạch), tổng sản phẩm tiêu thụ đạt trên 6,7 triệu tấn, doanh thu 94.133 tỷ đồng, nộp ngân sách 20.377 tỷ đồng.
Cũng trong năm 2015, BSR đã chính thức triển khai các hoạt động cho dự án nâng cấp mở rộng nhà máy lọc dầu Dung Quất với tổng số vốn là 1,8 tỷ USD. Dự án nhằm hiện thực hóa việc sử dụng các nguồn nguyên liệu đầu vào là các loại dầu thô tính chua hơn từ các nước Trung Đông, Nga, Tây Phi,…
Từ năm 2010 Chính phủ đã có chủ trương kêu gọi các nhà đầu tư /đối tác nước ngoài mua cổ phần của BSR nhằm thu hồi lại một phần vốn của nhà nước. Tới cuối năm 2015, PVN đã chính thức ký quyết định về việc cổ phần hóa của BSR và nếu công tác này được hoàn tất theo kế hoạch thì BSR sẽ IPO vào năm 2017.
Một phân xưởng chính của Nhà máy lọc dầu Dung Quất. (Ảnh: TTXVN)
3. Tổng Công ty Dầu Việt Nam (PV OIL)
Tổng công ty Dầu Việt Nam (PV OIL) là đơn vị thành viên trực thuộc Tập đoàn Dầu khí Quốc gia Việt Nam. PV OIL chính thức đi vào hoạt động từ 6/6/2008.
Ngoài các phòng ban nghiệp vụ tại cơ quan Tổng công ty, các đơn vị gồm có 29 chi nhánh, 03 Văn phòng đại diện tại nước ngoài, các Ban Quản lý dự án đầu tư xây dựng, 13 Công ty góp vốn chi phối và 7 công ty góp vốn không chi phối. Hiện nay Tổng công ty có 14 ban chuyên môn tại cơ quan Tổng công ty, 13 đơn vị trực thuộc (7 xí nghiệp, chi nhánh, 1 văn phòng đại diện ở nước ngoài, 5 Ban QLDA đầu tư xây dựng), 31 công ty thành viên có vốn góp chi phối (2 công ty ở nước ngoài) và 21 công ty liên kết.
Lĩnh vực hoạt động chính của PV OIL là: Xuất nhập khẩu và kinh doanh thô; Chế biến sản phẩm dầu; Chế biến và sản xuất kinh doanh Nhiên liệu sinh học; Kinh doanh vật tư thiết bị kỹ thuật dầu khí; Kinh doanh sản phẩm dầu,…
PV OIL kết thúc năm 2015 với tổng doanh thu hợp nhất ước đạt 49.000 tỷ đồng. Lợi nhuận trước thuế hợp nhất toàn tổng công ty ước lãi 600 tỷ đồng, số lãi kỷ lục đối với PV OIL.
Năm 2016 nhiệm vụ quan trọng bậc nhất của PV OIL là phải hoàn thành công tác cổ phần hóa theo lộ trình đã đề ra. PV OIL đã ký hợp đồng tư vấn với Liên danh nhà thầu Công ty Cổ phần Chứng khoán Bản Việt – Công ty Cổ phần Thẩm định giá miền Nam để thực hiện công tác tư vấn cổ phần hóa. Hiện tại, PV OIL đang cùng tư vấn triển khai công tác xác định giá trị doanh nghiệp và dựng phương án cổ phần hóa. Trong đó, công tác chuẩn bị cổ phần hóa, kiểm kê phân loại tài sản và xử lý tài chính; hoàn thành xác định giá trị doanh nghiệp trước 30-6-2016; hoàn thành xây dựng phương án cổ phần hóa trước 31-7-2016 và thực hiện phương án cổ phần hóa, tổ chức bán đấu giá cổ phần trước 30-11-2016.
Vận hành thiết bị cung ứng xăng dầu tại Kho cảng xăng dầu Chân Mây (Thừa Thiên-Huế) thuộc PV OIL. (Ảnh: TTXVN)
4. Tổng Công ty Cà phê Việt Nam (Vinacafe)
Tổng Công ty Cà phê Việt Nam được thành lập theo Quyết định số 251/TTg ngày 29/4/1995 của Thủ tướng Chính phủ. Một số ngành nghề kinh doanh chính của Vinacafe gồm: Trồng, sản xuất, kinh doanh càphê, ca cao, cao su, tiêu, điều, mía, chè; Đầu tư công nghiệp chế biến nông sản; Sản xuất, kinh doanh phân bón, vật tư,…
Theo báo cáo tài chính Công ty mẹ Vinacafe năm 2015, doanh thu của đơn vị này giảm khá mạnh so với cùng kỳ năm ngoái nhưng lợi nhuận lại nhỉnh hơn. Cụ thể, số thu từ bán hàng và cung cấp dịch vụ chỉ là hơn 2.073 tỷ đồng, thấp hơn nhiều mức trên 3.016 tỷ đồng cuối năm 2014. Tuy vậy, lợi nhuận sau thuế trong năm 2015 được tính toán ở mức hơn 54 tỷ đồng, cao hơn ngưỡng 52 tỷ đồng cách đó 1 năm.
Về chủ trường cổ phần giai đoạn tới năm 2017, Nhà nước chỉ còn nắm giữ 51% tổng số cổ phần đối với Công ty mẹ – Tổng công ty Cà phê Việt Nam, trong đó bao gồm các đơn vị hạch toán phụ thuộc sản xuất kinh doanh và 7 đơn vị nông nghiệp gồm: Công ty Cà phê Ia Sao 1; Công ty Cà phê Ia Sao 2; Công ty Cà phê Đắk Đoa; Công ty Cà phê Đắk Uy; Công ty Cà phê Buôn Hồ; Công ty Cà phê 706; Công ty Cà phê 719.
Đóng gói sản phẩm tại Vinacafe Biên Hòa. (Ảnh: TTXVN)
5. Tổng Công Ty Lương Thực Miền Bắc (Vinafood1)
Vinafood1 là một trong những cái tên lâu đời trong ngành lương thực Việt Nam. Ngành nghề kinh doanh của Vinafood1 trải khá rộng bao gồm: Bán buôn nông, lâm sản nguyên liệu (trừ gỗ, tre, nứa) và động vật sống, bán buôn gạo, xay xát và sản xuất bột thô, bán lẻ lương thực, thực phẩm, khai thác muối,…
Hiện nay, tổng công ty có 28 đơn vị thành viên hạch toán độc lập đã được cổ phần hóa là các công ty con; 7 công ty liên kết và 3 công ty liên doanh với nước ngoài (Malaysia, Singapore, Iraq). Phần lớn các đơn vị thành viên của tổng công ty có trụ sở chính tại các tỉnh phía Bắc. Tuy nhiên, để đảm bảo nguồn hàng cung ứng cho xuất khẩu và tiêu thụ trong nước, Vinafood1 đã thành lập 9 chi nhánh đóng tại thành phố Hồ Chí Minh và các tỉnh Đồng bằng sông Cửu Long.
Tháng 9/2015, Thủ tướng Chính phủ đã ban hành quyết định điều chỉnh, bổ sung đề án tái cơ cấu Vinafood 1. Theo kế hoạch, tổng công ty sẽ cổ phần hóa công ty mẹ – Vinafood 1 cùng 2 công ty con là Công ty trách nhiệm hữu hạn một thành viên Lương thực Lương Yên và Công ty trách nhiệm hữu hạn một thành viên Muối Việt Nam trong năm 2017.
Bộ Nông nghiệp và Phát triển nông thôn sẽ quyết định tỷ lệ cổ phần Vinafood 1 nắm giữ tại các công ty cổ phần: Lương thực và Thương mại Phú Thọ, Lương thực và Thương mại Vĩnh Phúc, Lương thực Hưng Yên, Lương thực Ninh Bình, Lương thực Hà Nam, Lương thực Lào Cai.
Đóng gói bột mỳ trước khi đưa ra thị trường. (Ảnh: TTXVN)
6. Tập đoàn công nghiệp cao su Việt Nam (VRG)
Tập đoàn Công nghiệp Cao su Việt Nam được thành lập theo Quyết định 248/2006/QĐ-TTg ngày 30/10/2006 của Thủ tướng Chính phủ. Ngành, nghề kinh doanh chính của VRG là trồng, chế biến, kinh doanh cao su, chế biến gỗ nhân tạo; công nghiệp cao su.
Theo báo cáo của VRG, tập đoàn đã được Bộ Nông nghiệp và Phát triển nông thôn phê duyệt điều chỉnh, bổ sung phương án thoái vốn ngoài ngành chính cho 24 công ty.
Theo kế hoạch, quý 1 năm nay, VRG lựa chọn đơn vị xác định giá trị doanh nghiệp. Trong quý 2, tập đoàn thuê tư vấn đấu thầu lựa chọn đơn vị lập phương án CPH. Quý 3 sẽ thẩm định và công bố giá trị doanh nghiệp. Tới quý 4, VRG sẽ trình phê duyệt đề án cổ phần để thực hiện cổ phần hóa trong quý 4 năm nay và quý 1 năm 2017.
Kết quả giai đoạn năm 2011 – 2015, toàn tập đoàn đã thực hiện thoái vốn tại các đơn vị ngoài ngành chính thu về trên 1.447 tỷ đồng (theo giá trị sổ sách là 1.230,19 tỷ đồng). Trong đó riêng năm 2015, tập đoàn thoái vốn được 552,72 tỷ đồng (theo giá trị sổ sách là 457,69 tỷ đồng).
Theo báo cáo tài chính hợp nhất năm 2015, VRG có doanh thu hơn 15.115 tỷ đồng với tổng lợi nhuận sau thuế là trên 1.935 tỷ đồng.
Công nhân Công ty cổ phần một thành viên Cao su Tây Ninh cạo lấy mủ cao su. (Ảnh: TTXVN)
7. Tổng Công ty Giấy Việt Nam (VINAPACO)
Với một hệ thống đầu mối khoảng 50 xí nghiệp, công ty, phòng, ban, trên 4.000 công nhân lao động, lĩnh vực các doanh nghiệp hoạt động của VINAPACO trải rộng gồm: sản xuất công nghiệp, nông nghiệp, kinh doanh dịch vụ thương mại, tài chính, tín dụng, nghiên cứu khoa học, thậm chí có cả lĩnh vực văn hóa, giải trí,…
Tại thời điểm 1/1/2015, tổng giá trị thực tế doanh nghiệp của công ty mẹ VINAPACO (không bao gồm hai viện giấy) sau khi thẩm định là 6.969 tỷ đồng. Trong đó, tổng giá trị thực tế phần vốn Nhà nước tại doanh nghiệp là hơn 2.407 tỷ đồng.
Theo giới thiệu, năng lực sản xuất của VINAPACO đạt xấp xỉ 200.000 tấn bột giấy/năm và 300.000 tấn giấy/năm. Năm 2015 VINAPACO đạt doanh thu hơn 2.700 tỷ đồng, sản xuất được hơn 113.000 tấn giấy các loại; tiêu thụ được hơn 110.000 tấn.
Theo Chỉ đạo của Thủ tướng Chính phủ và Bộ Công thương, năm 2015 Tổng Công ty Giấy phải hoàn thành sắp xếp, đổi mới doanh nghiệp, để chuyển sang hoạt động theo mô hình cổ phần hóa từ năm 2016.
Dây chuyền sản xuất tại nhà máy của VINAPACO. (Ảnh: TTXVN)
8. Tập đoàn Hoá chất Việt Nam (VINACHEM)
Tập đoàn Hóa chất Việt Nam (VINACHEM) là doanh nghiệp đa sở hữu, trong đó sở hữu nhà nước là chi phối, hoạt động theo mô hình Công ty mẹ – Công ty con.
Ngành nghề kinh doanh chính của Tập đoàn Hóa chất Việt Nam bao gồm: Đầu tư và kinh doanh vốn nhà nước; sản xuất, kinh doanh phân bón, thuốc bảo vệ thực vật; hóa chất cơ bản, hóa chất tiêu dùng, kinh doanh máy móc thiết bị, nguyên vật liệu phục vụ cho ngành công nghiệp hóa chất,…
Theo báo cáo từ Tập đoàn Hóa chất Việt Nam, trong năm 2015, doanh thu của tập đoàn đạt gần 45.600 tỷ đồng, tăng 2% so với năm 2014; Nộp ngân sách nhà nước đạt 1.794 tỷ đồng.
Trong kế hoạch 2016, Tập đoàn đặt mục tiêu đạt mức doanh thu 50.455 tỷ đồng, tăng 10,7% so với năm 2015; Lợi nhuận đạt 1.827 tỷ đồng, tăng 10,2% so với năm 2015…
Trong năm 2015, Vinachem đã hoàn tất việc cổ phần hóa ở một số công ty trách nhiệm hữu hạn một thành viên như Phân đạm và Hóa chất Hà Bắc; Đạm Ninh Bình; Vật tư và Xuất nhập khẩu Hóa chất.
Công nhân Công ty Cổ phần Phân lân nung chảy Văn Điển (Hà Nội) vận hành hệ thống lò cao nung chảy. (Ảnh: TTXVN)
9. Tập đoàn Bưu chính Viễn thông Việt Nam (VNPT)
VNPT có 71 đơn vị trực thuộc, 2 công ty con và vốn điều lệ 72.237 tỷ đồng. Số lượng lao động của VNPT khoảng trên 3,6 vạn.
Ngành nghề kinh doanh chính của VNPT là kinh doanh các sản phẩm, dịch vụ viễn thông, công nghệ thông tin, truyền thông đa phương tiện; tư vấn, khảo sát, thiết kế, lắp đặt, khai thác, bảo dưỡng, sửa chữa, cho thuê công trình, thiết bị viễn thông, công nghệ thông tin.
VNPT được biết đến là là nhà cung cấp dịch vụ Internet đầu tiên của Việt Nam. Ngoài ra, một số dự án lớn được VNPT triển khai như phóng thành công vệ tinh VINASAT-1 và 2 nhằm chủ động được toàn bộ các phương thức truyền dẫn, hoàn thiện thông tin liên lạc quốc gia.
Trong 6 tháng đầu năm 2016, VNPT đạt doanh thu 61.347 tỷ đồng, bằng 47% kế hoạch; trong đó tổng doanh thu khách hàng dịch vụ viễn thông, công nghệ thông tin đạt 21.932 tỷ đồng, bằng 47,4% kế hoạch, tăng 5,1% so cùng kỳ năm 2015.
Theo giới thiệu, VNPT đang tham gia xây dựng thành phố thông minh (smartcity) tại Thành phố Hồ Chí Minh, Phú Quốc. VNPT cũng hợp tác với Microsoft nhằm đẩy mạnh năng lực cung cấp và triển khai các lĩnh vực công nghệ thông tin trọng tâm, trong đó có mảng xây dựng thành phố thông minh.
Kiểm tra chất lượng dịch vụ của VNPT. (Ảnh: VNPT)
10. Tổng công ty Viễn thông MobiFone (MobiFone)
MobiFone là một trong những cái tên nóng nhất của danh sách sắp IPO thời gian tới. Giới đầu tư đặt nhiều kỳ vọng vào MobiFone bởi doanh nghiệp này có tiếng là phát triển lành mạnh và có mô hình quản trị tiên tiến.
MobiFone được thành lập ngày 16/04/1993 với tên gọi ban đầu là Công ty thông tin di động. Ngày 01/12/2014, Công ty được chuyển đổi thành Tổng công ty Viễn thông MobiFone, trực thuộc Bộ Thông tin và Truyền thông. Vốn điều lệ của MobiFone được xác định là 15.000 tỷ đồng.
Ngành nghề kinh doanh chính của MobiFone là đầu tư, xây dựng, vận hành, khai thác và cung cấp dịch vụ viễn thông, công nghệ thông tin, phát thanh truyền hình, truyền thông đa phương tiện. Bên cạnh đó, MobiFone còn sản xuất, lắp ráp và xuất nhập khẩu, kinh doanh thiết bị điện tử, viễn thông, công nghệ thông tin; Tư vấn, khảo sát, thiết kế, xây lắp chuyên ngành điện tử, viễn thông, công nghệ thông tin; Bảo trì, sửa chữa thiết bị chuyên ngành điện tử, viễn thông, công nghệ thông tin.
Tại Việt Nam, MobiFone là một trong ba mạng di động lớn nhất với hơn 30% thị phần. Hiện nay, MobiFone có gần 50 triệu thuê bao với gần 30.000 trạm 2G và 20.000 trạm 3G.
Vào cuối tháng 10/2014, Ban chỉ đạo Cổ phần hóa MobiFone đã được thành lập. Theo kế hoạch, đến khoảng cuối năm 2016, việc cổ phần hóa MobiFone sẽ được hoàn tất.
Xem truyền hình trực tuyến trên dịch vụ 4G của MobiFone. (Ảnh: MobiFone)
Bán kết Taekwondo hạng 57 kg, Olympic Sydney 2000, cả thế giới ngỡ ngàng khi nhà đương kim vô địch châu Âu Virginia Lourens bị đánh bại chỉ sau 30 giây. Trần Hiếu Ngân đi vào lịch sử, thể thao Việt Nam lần đầu tiên bước tới ánh sáng Olympic.
Nửa thế kỷ chờ đợi và 30 giây định mệnh
Trước khi Trần Hiếu Ngân xuất hiện, lịch sử thể thao Việt Nam tại Olympic là một trang giấy trắng. Tính từ khi Việt Nam Cộng hòa dự kỳ Thế vận hội đầu tiên tại Helsinki 1952, thể thao hai miền Nam – Bắc đã trải qua tổng cộng 11 kỳ Thế vận hội. Riêng thể thao miền Bắc có năm lần dự Olympic.
Hàng trăm vận động viên Việt Nam đã đến Olympic. Kết quả: không một tấm huy chương. Lịch sử thể thao Việt Nam vẫn mòn mỏi đợi ngày lá quốc kỳ đỏ thắm được kéo lên tại Thế vận hội.
Ngày 28/9/2000, Trần Hiếu Ngân bước vào sân State Aports Center dự thi hạng cân 57 kg. Với Taekwondo, Hiếu Ngân không phải người được kỳ vọng nhất. Nội dung của cô có quá nhiều vận động viên giỏi. Người được đoàn Việt Nam đặt hy vọng khi ấy là Nguyễn Thị Xuân Mai ở nội dung 49 kg. Sự có mặt của Hiếu Ngân ở Olympic vốn đã được xem là một thành tích tuyệt vời. Rất ít người dám tin rằng cô gái 26 tuổi có thể gây được bất ngờ.
Hiếu Ngân đến Olympic và tạo nên huyền thoại của riêng cô. Một huyền thoại khởi đầu cho những kỳ tích khác của thể thao Việt Nam ở đấu trường lớn nhất địa cầu.
Thể thao Việt Nam không tin Ngân. Và thế giới cũng nghĩ vậy. Trần Hiếu Ngân nằm trong nhóm những vận động viên phải dự vòng sơ loại ở Sydney.
Đối thủ đầu tiên của Hiếu Ngân là Cheryl Ann Sankar. Trước vận động viên vô danh của Trinidad & Tobago, Hiếu Ngân vẫn phải chật vật. Sang tới hiệp đấu thứ ba, cô mới giành được 1 điểm đầu tiên trước khi ấn định tỷ số 2-0 trong 30 giây cuối cùng.
Thử thách thực sự đến với Hiếu Ngân ở Tứ kết. Đối thủ Jasmin Strachan (Philippines) sở hữu đẳng cấp cao, là một trong bốn cái tên được đặc cách miễn thi đấu vòng loại. Nhưng trước đối thủ mạnh hơn, Hiếu Ngân đã có một trận xuất sắc. Cô chơi ăn miếng trả miếng với địch thủ trước khi dứt điểm với tỷ số sát nút 5-3. Chiến thắng ấy đã mang tới sự tự tin cho Hiếu Ngân.
Vào bán kết, vận động viên người Phú Yên phải đối mặt với nhà đương kim vô địch châu Âu, ứng cử viên giành huy chương Virginia Lourens. Đối thủ người Hà Lan đã chơi hay hơn trong phần lớn thời gian và dẫn trước 2-1. Khi trận đấu chỉ còn 30 giây, Hiếu Ngân quyết định liều lĩnh. Cô từ bỏ thế thủ, chủ động lao vào tấn công. Trong “30 giây định mệnh” – như Hiếu Ngân thừa nhận, Lourens và Hiếu Ngân lao vào nhau, liên tục ghi điểm. Trận đấu kết thúc với tỷ số 9-6 dành cho vận động viên Việt Nam.
Chiến thắng ấy khiến cả làng Taekwondo ngỡ ngàng. Bởi Lourens đang là nhà vô địch tuyệt đối của châu Âu, người đã thống trị nội dung 57 kg suốt 3 năm gần nhất.
Huy chương Bạc của Hiếu Ngân là thành quả tới sau 11 lần tham dự Thế vận hội của Việt Nam.
Thất bại nhưng vẫn đi vào lịch sử
Nhưng bản thân Hiếu Ngân cũng phải trả giá cho chiến thắng. Trước chung kết, cô đã dính 9 đòn sau ba lượt trận, là một trong những vận động viên phải thi đấu nhiều nhất và dính đòn nhiều nhất. Ở chiều ngược lại, đối thủ Jung Jae Eun của Hàn Quốc mới để mất đúng 3 điểm từ đầu giải. Cô được đánh ít hơn Hiếu Ngân một trận và là vận động viên có chỉ số phòng ngự tốt nhất giải.
Thất bại 0-2 là điều được dự báo trước. Hiếu Ngân thua tuyệt đối. Lần đầu tiên tại giải, cô không một lần đánh trúng đối thủ. Sau Olympic, nhiều ý kiến chỉ trích Hiếu Ngân đã không chơi hết mình. Một số người cho rằng cô đã thỏa mãn với tấm huy chương bạc và quyết định dừng lại.
Hiếu Ngân đã nghĩ gì lúc ấy? Không ai biết được. Chỉ có một sự thật: nội dung 57 kg bắt đầu thi đấu từ 9 giờ sáng tới hơn 21 giờ đêm. Hơn 12 tiếng liên tục, bốn trận đánh, Hiếu Ngân phải ăn nghỉ ngay trong nhà thi đấu. Và xin nhắc lại, cô đã chơi nhiều hơn Jung Jae Eun một trận. Những cuộc đấu ấy, đặc biệt là trận bán kết đầy kịch tính với Lourens, đã khiến Hiếu Ngân kiệt sức.
Trước đó, Hiếu Ngân từng đánh bại Jung Jae Eun ở Giải vô địch châu Á năm 1998. Hai năm đã qua, trong khi Jung tiếp tục được đầu tư mạnh thì Hiếu Ngân phải hài lòng với điều kiện tập luyện ở Việt Nam.
Tấm huy chương bạc của Hiếu Ngân là thành tích đầu tiên của thể thao Việt Nam trong lịch sử tham dự Olympic. Lần đầu tiên, Việt Nam gia nhập nhóm các quốc gia đã giành huy chương Olympic. Riêng ở nội dung Taekwondo, Việt Nam đứng trên Nhật Bản, Pháp.
Hình ảnh Hiếu Ngân khoác lên vai quốc kỳ Việt Nam, chạy vòng quanh khán đài mãi mãi khắc ghi vào trong trái tim người hâm mộ Việt Nam. Đó là là tấm huy chương mở đường cho thể thao Việt Nam ở Olympic, là bằng chứng khẳng định người Việt Nam có đủ khả năng vươn tới đỉnh cao thế giới.
Hiếu Ngân và huấn luyện viên Trương Ngọc Để (trái) – người góp công rất lớn trong thành công của cô.
Từng năm lần muốn từ bỏ Taekwondo
Ít ai biết rằng, người Việt Nam đầu tiên giành huy chương Olympic từng… năm lần muốn chia tay Taekwondo.
Hiếu Ngân sinh ngày 26/6/1974 trong một gia đình 8 con, theo nghề làm bánh ở thành phố Tuy Hòa, Phú Yên. Bố Hiếu Ngân yêu thích võ thuật và có tập Thiếu Lâm Tự. Ông muốn những đứa trẻ trong nhà phải biết võ để chăm sóc sức khỏe và bảo vệ bản thân.
Bản thân Hiếu Ngân chưa bao giờ quá hứng thú với võ thuật. 13 tuổi, cô mới lần đầu tiên vào lò võ cùng bốn anh chị em khác trong gia đình. Nhưng vì không đủ đam mê, cả bốn người anh em của Hiếu Ngân đều bỏ dở việc học.
Bản thân Hiếu Ngân đã ba lần xin thôi học. Taekwoondo ở Phú Yên còn quá khó khăn. Kinh phí thi đấu, tập luyện phần nhiều tới từ vận động viên. Võ sư Nguyễn Ngọc Hùng vẫn nhớ kỷ niệm về những lần phải thuyết phục Hiếu Ngân ở lại võ đường.
Dằn vặt giữa đi và ở, luôn phải lo lắng chuyện tiền bạc và tương lai, Hiếu Ngân vẫn tập luyện và tiến bộ kỳ lạ. 16 tuổi (1990), cô đã giành tấm Huy chương Bạc nội dung quyền toàn quốc lần đầu tiên. Kể từ năm 1993, Hiếu Ngân vô đối nội dung 55 kg ở Việt Nam. Đây chính là bàn đạp đầu tiên cho Hiếu Ngân tiến tới tấm Huy chương bạc Olympic nội dung 57 kg sau này.
Ba tháng trước SEA Games 1995, Hiếu Ngân dính chấn thương đầu gối nghiêm trọng. Cô phải phẫu thuật, liên tục bị những cơn đau dai dẳng hành hạ. Một lần nữa, ý định bỏ cuộc quay trở lại. Được bạn bè, thầy cô hết lời động viên, Hiếu Ngân cắn răng tập lại. Phần thưởng là tấm Huy chương Vàng SEA Games 1995.
Từ đó tới năm 2000, Hiếu Ngân liên tục chinh chiến và lập chiến công ở các Giải châu lục. Những tấm Huy chương Vàng vô địch Đông Nam Á 1996, Huy chương Vàng vô địch châu Á 1998, Huy chương Đồng ASIAD 1998, Hạng I vòng loại Sydney 1999 đã đưa Hiếu Ngân đến với Olympic. Xen giữa đó là một lần định chia tay Taekwondo nữa vào năm 1997.
Phần còn lại của câu chuyện đã trở thành lịch sử. Hiếu Ngân đến Olympic và tạo nên huyền thoại của riêng cô. Một huyền thoại khởi đầu cho những kỳ tích khác của thể thao Việt Nam ở đấu trường lớn nhất địa cầu.
Hạnh phúc giản dị của nhà vô địch
Chia tay Olympic, Hiếu Ngân cũng nói lời tạm biệt Taekwondo. Lần này, không ai cản được cô gái 26 tuổi. Với khoản thưởng hơn 100 triệu đồng, Hiếu Ngân lập gia đình với người bạn đời Nguyễn Phan Duy Phương. Hai vợ chồng sống trong một căn nhà nhỏ ở Lý Thường Kiệt tại Quận 10. Hiếu Ngân tiếp tục theo đuổi công việc huấn luyện ở Trung tâm đào tạo Võ thuật Thành phố Hồ Chí Minh. Với một bé trai và một bé gái, Hiếu Ngân đang hạnh phúc với gia đình nhỏ của mình.
Trần Hiếu Ngân là vận động viên Việt Nam đầu tiên giành Huy chương ở một kỳ Thế vận hội.
Khoảng trắng sau lưng Trần Hiếu Ngân
Có một sự thật ít người biết: Sydney 2000 là lần đầu tiên trong lịch sử, Ủy ban Olympic (IOC) công nhận Taekwondo là một môn thi đấu chính thức. Trước đó, môn thể thao này chỉ được xem là môn biểu diễn ở hai kỳ Thế vận hội 1992 và 1996.
Sydney 2000 là kỳ Taekwondo đầu tiên với 103 vận động viên tới từ 51 quốc gia. Việt Nam có hai suất tham dự. 16 năm sau ngày Hiếu Ngân giành huy chương, Taekwondo Việt Nam vẫn không giành được thêm bất kỳ thành tích nào ở đấu trường này. Olympic Rio 2016 là đỉnh cao thất vọng khi không có một vận động viên Taekwondo Việt Nam nào giành được vé tới Brazil. Đó là nỗi đau của Taekwondo. Hãy nhớ rằng tấm huy chương vàng đầu tiên ở ASIAD (1994) và Huy chương đầu tiên ở Olympic (2000) của thể thao Việt Nam đều tới từ Taekwondo.
Nhiều ý kiến chuyên gia cho rằng đã tới lúc gạt Taekwondo khỏi danh sách 10 môn thể thao được đầu tư trọng điểm. Tình hình Taekwondo trên thế giới cũng không khá hơn. Trong các nội dung đối kháng, Taekwondo bị xem nhẹ nhất. Giải vô địch Taekwondo thế giới có tám hạng cân song Olympic hiện tại chỉ cho tổ chức bốn hạng cân. Cách đây vài tháng, Liên đoàn Taekwondo cũng mới thành công trong việc bảo đảm cho môn thể thao này được xuất hiện ở Olympic Nhật Bản 2020.
Hoàng Anh Tuấn
Người hùng Olympic và đoạn kết bình yên của gã “trai hư”
Minh Chiến
Hai năm sau ngày giành Huy chương Bạc Olympic Bắc Kinh 2008, Hoàng Anh Tuấn dính án phạt cấm thi đấu hai năm vì doping. Một sự nghiệp vĩ đại vừa bắt đầu đã vội vụt tắt.
Sinh ra để chinh phục đỉnh cao
Ngày 10/8/2008 tại Olympic Bắc Kinh, Hoàng Anh Tuấn trở thành vận động viên Việt Nam thứ hai trong lịch sử giành Huy chương tại Olympic. Ở nội dung cử tạ hạng cân 56 kg, Tuấn giành Huy chương bạc với tổng cử 290 kg, chỉ kém người chiến thắng Long Qingquan bên phía Trung Quốc 2 kg. 8 năm sau ngày Hiếu Ngân giành Huy chương Bạc ở Sydney, quốc kỳ Việt Nam lại được kéo lên trên nền trời Olympic.
Nhưng khác Hiếu Ngân, Hoàng Anh Tuấn là một tài năng đặc biệt.
Điều đặc biệt đầu tiên là cách Anh Tuấn giành huy chương. Ở Sydney 2000, Hiếu Ngân bị đánh giá thấp, phải khởi đầu giải từ vòng loại. Mỗi chiến thắng là một lần vượt qua chính mình, là một cuộc đánh cược với vận may. Còn Anh Tuấn đã sớm nằm trong tốp ứng cử viên tranh chấp huy chương từ đầu giải. Thành công của anh là điều đã được dự báo trước.
Sự khác biệt về thực lực cũng dẫn tới sự khác biệt về tinh thần. Những chuyên gia cử tạ vẫn nhớ hình ảnh của Hoàng Anh Tuấn mỗi khi bước ra sân đấu. Nụ cười rạng rỡ, cánh tay giơ cao, Anh Tuấn sở hữu sự đường hoàng và tự tin của một vận động viên hàng đầu, người chưa từng nghi ngờ năng lực của bản thân. Với một nền thể thao nhỏ bé thường bị gắn mác “tâm lý kém” như Việt Nam, trường hợp của Anh Tuấn rất hiếm gặp.
Đối đầu với huyền thoại Trung Quốc
Trở lại với ngày 10/8, Hoàng Anh Tuấn là một trong 19 vận động viên tham gia nội dung 56 kg. Hạng cân lần này có rất nhiều vận động viên giỏi, trong đó nổi bật lên đô cử 18 tuổi người Trung Quốc Long Qingquan – người sau này sẽ trở thành huyền thoại của cử tạ Trung Quốc.
Bước vào nội dung cử giật, Anh Tuấn khởi đầu với mức tạ 126 kg. Anh thực hiện thành công và vượt lên trên Long Qingquan 1 kg. Nhưng đó cũng là lần duy nhất Anh Tuấn vượt qua đối thủ. Trong khi vận động viên Việt Nam thất bại ở lần cử thứ hai với mốc 130 kg thì Long chinh phục thành công con số tương tự. Đến lần cử thứ ba, Long đạt mốc 132 kg còn Anh Tuấn có 130 kg. Kể từ đây, đô cử Trung Quốc duy trì cách biệt 2kg cho tới chiến thắng sau cùng.
Sang nội dung cử đẩy, kịch bản tiếp tục lặp lại khi Anh Tuấn thất bại ở lần cử thứ hai với 160 kg (Long thành công). Đô cử Trung Quốc thậm chí đã đặt mục tiêu chinh phục mốc 164 kg trong lần cử đẩy cuối cùng nhưng thất bại.
Chung cuộc, Long giành Huy chương Vàng với mức tổng cử 292 kg, hơn Hoàng Anh Tuấn 2 kg. Trận chung kết nội dung 56 kg đã diễn ra thực sự quyết liệt khi khoảng cách giữa năm người dẫn đầu chỉ là 9 kg.
Dù không thể giành Huy chương Vàng, Hoàng Anh Tuấn vẫn đã vượt qua chính mình. Anh buộc nhà vô địch thế giới 2007 Cha Kum-chol (Triều Tiên) phải về đích thứ năm. Anh đẩy Eko Yuli Irawan (Indonesia) xuống vị trí thứ ba. Eko chính là người đã giành Huy chương Vàng SEA Games của Hoàng Anh Tuấn một năm trước đó.
Khi Olympic tới gần, chuyên gia người Bulgaria luôn theo sát Tuấn bất ngờ đổ bệnh. Anh buộc phải tự mình tới Bắc Kinh, tự đề ra giáo án, tự tập luyện, tự chăm sóc bản thân, quan tâm tới các vấn đề thủ tục, trong sân và ngoài sân. Ngay cả khi tập ép cân, Anh Tuấn cũng phải tập một mình.
Cử tạ Bắc Kinh 2008 cũng chứng kiến sự thống trị tuyệt đối của Trung Quốc. Đoàn Trung Quốc giành tám huy chương trong 15 nội dung cử tạ. Bản thân Long sau này trở thành huyền thoại của cử tạ Trung Quốc. Tại Olympic Rio 2016 vừa qua, Long tiếp tục giành Huy chương Vàng nội dung 56 kg đồng thời thiết lập kỷ lục thế giới mới với tổng cử 307 kg. Trước Long, thất bại của Anh Tuấn không phải điều gì quá xấu hổ.
Bản thân Hoàng Anh Tuấn cũng đã phải đối diện với rất nhiều khó khăn cả chủ quan và khách quan tại Olympic 2008. Giống như nhiều vận động viên Việt Nam khác, Anh Tuấn cũng phải một mình tới Bắc Kinh. Khi Olympic tới gần, chuyên gia người Bulgaria luôn theo sát Tuấn bất ngờ đổ bệnh. Anh buộc phải tự mình tới Bắc Kinh, tự đề ra giáo án, tự tập luyện, tự chăm sóc bản thân, quan tâm tới các vấn đề thủ tục, trong sân và ngoài sân. Ngay cả khi tập ép cân, Anh Tuấn cũng phải tập một mình.
Nếu không có sự cố ấy, Anh Tuấn đã có thể tập trung thi đấu và đạt thành tích cao hơn. Bởi ngay trước thềm Olympic, chàng trai người Bắc Ninh đã trải qua 90 ngày tập luyện chất lượng ở Bulgaria – cường quốc cử tạ hàng đầu thế giới.
Sự xuất sắc của Anh Tuấn là tiền đề cho việc ra đời hàng loạt vận động viên cử tạ đẳng cấp ở thế hệ sau.
Bóng tối sau ánh sáng
Tấm Huy chương Bạc Olympic đưa Hoàng Anh Tuấn vào hàng ngũ những vận động viên lừng lẫy nhất lịch sử thể thao Việt Nam. So với Taekwondo, Cử tạ là một trong những môn Olympic lâu đời và được tôn trọng nhất. Tấm huy chương ở môn cơ bản như cử tạ có ý nghĩa rất nhiều so với môn thể thao hạng hai như Taekwondo – mới được đưa vào chương trình Olympic từ năm 2000.
Lãnh đạo ngành cử tạ vẫn nói về Hoàng Anh Tuấn với một sự tự hào. Nhưng sau vinh quang, bóng tối bắt đầu xuất hiện, từng bước đẩy Anh Tuấn lún sâu vào vũng bùn thất bại.
Làng thể thao rung chuyển khi thông tin chính thức được công bố: Vận động viên từng giành Huy chương Bạc Olympic dương tính với doping.
Tháng 9/2010, các quan chức thể thao bàng hoàng khi nhận tin Hoàng Anh Tuấn dương tính với kết quả kiểm tra doping tại Giải vô địch thế giới ở Thổ Nhĩ Kỳ. Chất Oxilofrine mà Anh Tuấn sử dụng không phải chất kích thích nhưng nó nằm trong nhóm chất bị cấm. Tháng 11/2010, sau rất nhiều những tranh luận nội bộ, ngành thể thao buộc phải gạch tên Hoàng Anh Tuấn khỏi danh sách dự ASIAD 2010. Án phạt được đưa ra lặng lẽ với mục đích giấu kín giới truyền thông.
Nhưng một sự việc, một tên tuổi ở tầm cỡ như vậy không thể che giấu lâu được. Nhìn danh sách Đoàn Việt Nam tới ASIAD Thượng Hải, giới truyền thông đã nhận ra. Làng thể thao rung chuyển khi thông tin chính thức được công bố: Vận động viên từng giành Huy chương Bạc Olympic dương tính với doping.
Tháng 1/2011, Liên đoàn cử tạ thế giới bồi thêm một đòn vào nỗi đau Việt Nam: Hoàng Anh Tuấn bị phạt 5000 USD, cấm thi đấu hai năm – mức án phạt cao nhất của tổ chức này.
Cánh cửa tới ASIAD 2010, hy vọng đến Olympic London 2012 đóng lại. Hình ảnh thể thao Việt Nam suy giảm nghiêm trọng còn cá nhân Hoàng Anh Tuấn không bao giờ trở lại được đỉnh cao.
Giai đoạn cuối sự nghiệp, Hoàng Anh Tuấn dính nhiều rắc rối cả trong thi đấu và cuộc sống.
Đi tìm sự bình yên và lời khẳng định sau cùng
Thực ra, trước án phạt của Liên đoàn cử tạ thế giới, Hoàng Anh Tuấn đã dính nhiều “phốt” khác. Ngay trước Olympic 2008, nhiều thành viên trong đội tuyển cử tạt ở Bulgaria bị phát hiện doping. Một mình Anh Tuấn trong sạch trước khi giành Huy chương.
Trở về từ Olympic, Anh Tuấn ra yêu sách tăng lương với lãnh đạo tỉnh Đà Nẵng dù trước đó, anh đã nhận lương cứng 10 triệu và hàng loạt sự đãi ngộ.
SEA Games 2009 chứng kiến Hoàng Anh Tuấn tệ nhất trong sự nghiệp. Nhà Á quân Olympic chỉ về thứ tư ở nội dung sở trường, kém xa những người đồng nghiệp ở đẳng cấp thấp hơn hẳn. Chỉ cách anh bước ra sân cũng khiến tất cả thất vọng: phát biểu kiêu ngạo, tự tin thái quá, không thèm khởi động. Sau giải, Anh Tuấn đầu cúi gằm, nghêu ngao tuyên bố mình sẽ giải nghệ. Hình ảnh gã “trai hư” của thể thao Việt Nam hiện lên rõ ràng.
Hoàng Anh Tuấn của hiện tại đã là giảng viên, là huấn luyện viên, là một người thầy. Bộ đồ âu, áo sơ mi, chiếc kính gọng trắng khiến Tuấn trông như một trí thức thành thị điển hình.
Sự nghiệp của Anh Tuấn tưởng như sẽ tiếp tục đi xuống nếu không có sự xuất hiện của một người phụ nữ. Giữa lúc Anh Tuấn thất bại trong sự nghiệp, bị cấm thi đấu 2 năm, tất cả bạn bè xa lánh, người hâm mộ coi thường, Hồ Thị Kim Oanh đã xuất hiện.
Chị Oanh khi ấy đang là thạc sỹ ở Đại học Thể dục thể thao Đà Nẵng – nơi Anh Tuấn học Đại học. Sự dịu dàng của chị Oanh đã đánh thức những phần tốt đẹp trong Anh Tuấn. Anh tu chí học hành, luyện tập trở lại. Cuối tháng 12, Anh Tuấn xin đi dự Giải vô địch quốc gia – giải đấu đầu tiên sau hai năm bị treo giò.
Tại giải đấu đó, Anh Tuấn giành Huy chương Vàng và đánh bại đàn em Trần Lê Quốc Toàn – người vừa đại diện cho cử tạ Việt Nam ở Olympic 2016. Chiến thắng ấy như một lời khẳng định rằng Anh Tuấn đã trở lại, rằng chàng “trai hư” đã trở thành người đàn ông thực sự. Sau giải, Anh Tuấn nhẹ nhàng nói câu từ giã. Lần này là lời nói thật.
Những ai gặp Anh Tuấn trong những năm tháng sau này sẽ thấy một hình ảnh khác. Không phải là tay đô cử lực lưỡng, tài năng nhưng kiêu ngạo và phá phách, Hoàng Anh Tuấn của hiện tại đã là giảng viên, là huấn luyện viên, là một người thầy. Bộ đồ âu, áo sơ mi, chiếc kính gọng trắng khiến Tuấn trông như một trí thức thành thị điển hình.
Người đàn ông ấy giờ là bố của một bé gái xinh xắn, một người chồng trách nhiệm, một người thầy tận tụy. Sau tất cả, Hoàng Anh Tuấn đã tìm được bến đỗ bình yên cho cuộc đời mình.
Hoàng Anh Tuấn là niềm hy vọng và tự hào lớn nhất của thể thao Việt Nam trong thập kỷ trước.
Hoàng Xuân Vinh
Rũ bùn đứng dậy sáng lòa
Minh Chiến
Tấm Huy chương Vàng Olympic Rio 2016 đã làm nên tên tuổi của Hoàng Xuân Vinh. Nhưng thất bại ở ASIAD 2010 mới là thứ làm nên bản lĩnh của anh.
Bây giờ, Hoàng Xuân Vinh là huyền thoại số một của thể thao Việt Nam với một Huy chương Vàng 10m súng ngắn hơi và một Huy chương Bạc 50m súng ngắn tại Olympic. Để có thành công, tay súng sinh năm 1974 đã phải trải qua rất nhiều lần thất bại, đã không ít lần tuyệt vọng, thậm chí từng có ý định giải nghệ. Chính những trải nghiệm đau thương ấy đã hun đúc nên một Hoàng Xuân Vinh mạnh mẽ và bản lĩnh.
Những thất bại đau thương
ASIAD 2010 tại Thượng Hải là nỗi thất vọng lớn nhất trong sự nghiệp của Hoàng Xuân Vinh. Tại nội dung 25m súng ngắn ổ quay, sau năm lượt bắn đầu tiên, Xuân Vinh dẫn dầu, hơn người đoạt Huy chương Vàng sau đó Park Byung-taek tới 4 điểm. Lợi thế quá lớn ấy khiến mọi người tin rằng Vinh chắc chắn sẽ giành huy chương.
Nhưng ở lượt bắn cuối cùng, do căng thẳng tâm lý, Vinh để súng cướp cò. 86 điểm là điểm số của viên đạn ấy, thấp nhất trong số 39 vận động viên tham dự chung kết nội dung này, thấp nhất trong toàn bộ sáu viên đạn của Xuân Vinh. Trước đó, Xuân Vinh chưa từng bắn dưới 97 điểm.
Viên đạn 86 điểm khiến Xuân Vinh tụt từ vị trí số 1 xuống 14. Trưởng đoàn bắn súng Lê Quý Phượng đứng chết lặng, thất thần hồi lâu. Huấn luyện viên Nguyễn Thị Nhung tái mặt còn Xuân Vinh đầu cúi gằm. Nhục nhã ê chề. ASIAD ấy, Xuân Vinh tay trắng còn bắn súng Việt Nam bị cả châu Á chê cười.
Liên tiếp trong các giải đấu lớn từ 2010 tới 2014, Xuân Vinh đã thất bại như thế. Ở chung kết 50m súng ngắn Olympic London 2010, Vinh tiếp tục có mặt trong tốp ba suốt phần lớn thời gian thi đấu. Đến phát đạn thứ 9/10, sự căng thẳng khiến anh chỉ có được 7,3 điểm. Cơn ác mộng ở Thượng Hải ùa về. Vinh về thứ 4 chung cuộc, kém người giành Huy chương Đồng chỉ 0,1 điểm.
Những thất bại sát nút, sự thiếu tự tin ở các khoảnh khắc quyết định đã đeo bám dai dẳng Xuân Vinh suốt những năm tháng ấy. Như nhiều vận động viên Việt Nam khác, anh cũng bị liệt vào nhóm “tâm lý yếu”.
Đã đến lúc phải làm điều gì đó cho Vinh.
Xuân Vinh đánh bại hai vận động viên rất mạnh của Trung Quốc và Brazil bằng viên đạn quyết định 10,7 điểm.
Nếm mật nằm gai
Những thất bại tại ASIAD 2010 và Olympic 2012 đã ảnh hưởng nặng nề tới tâm lý của Hoàng Xuân Vinh. Tay súng Quân đội dần trở nên thiếu tự tin và từng có ý định giải nghệ. Chính lúc ấy, vai trò của huấn luyện viên Nguyễn Thị Nhung được thể hiện. Khi không ai tin Vinh, khi Vinh không còn tin chính mình, huấn luyện viên Nguyễn Thị Nhung vẫn tin anh.
Suốt hơn 1400 ngày kể từ sau Olympic London, chị Nhung cho Vinh tập nói đi nói lại câu “Tôi là vận động viên giành Huy chương Vàng Olympic” trước mỗi buổi tập. Bài tập kỳ lạ ấy như một sự tự kỷ ám thị, đã từng bước đánh thức trở lại khát khao chiến thắng và ý chí của Hoàng Xuân Vinh.
Nhiều năm dài, cuộc sống của Xuân Vinh là sự khổ luyện. Mỗi ngày, anh dành từ 10 tới 12 giờ tập luyện. Vinh gần như không dùng internet, điện thoại, hạn chế tối đa xem truyền hình hay chơi điện tử.
16 năm kể từ ngày lên đội tuyển là 16 năm anh xa gia đình. Vinh đi biền biệt, mỗi năm chỉ về nhà có ba tuần. Khi hai bé Tuệ Minh (2000) và Nam Trung (2009) ra đời, Vinh đều không thể dành nhiều thời gian cho con. Trong tâm trí hai đứa trẻ, bố là một mảng ký ức mờ mịt. Chị Phan Hương Giang – vợ Xuân Vinh, từng nói về anh: “Anh Vinh đi thì nhà sống nề nếp, anh về thì mọi thứ bị đảo lộn”. Cả gia đình đã quen với sự vắng mặt của người đàn ông.
Chị Giang phải thay anh gánh vác tất cả. Từ họ hàng hai bên tới đối nội, đối ngoại, một tay chị phải làm hết. Hai con anh ít được đi chơi. Cả gia đình chỉ mong một lần được đi chơi xa cùng nhau nhưng khó quá. Hình ảnh Xuân Vinh ôm chặt vợ trong ngày trở về Nội Bài đã làm lay động biết bao trái tim.
Sau những hy sinh gia đình bản thân Vinh cũng phải đối mặt với điều kiện tập luyện còn nhiều khó khăn. Mỗi ngày, tay súng Việt Nam chỉ được cấp 50 viên đạn để tập. Con số tương tự của các xạ thủ nước ngoài là 300 viên. Vinh phải tập ở trường bắn cũ, xuống cấp tại Nhổn. Anh chủ yếu tập với bia giấy, nhiều lần phải bắn súng không có đạn trong khi cả thế giới đã chuyển sang bia điện tử. Sự thiếu thốn khiến Vinh phải liên tục tập huấn Trung Quốc, Hàn Quốc để cải thiện trình độ.
Cuối cùng, thành công đã mỉm cười với anh.
Thế giới ngưỡng mộ Xuân Vinh
Năm 2014, Hoàng Xuân Vinh lần đầu tiên giành Huy chương Vàng Cúp bắn súng thế giới – giải đấu quy tụ những tay súng hàng đầu. Chiến thắng ấy như là dấu hiệu báo trước cho một Hoàng Xuân Vinh mới: bản lĩnh hơn, tự tin hơn.
Tay súng sinh năm 1974 nhận được sự ngưỡng mộ từ đông đảo bạn bè quốc tế.
Xuân Vinh đến Olympic trong sự thừa nhận về chuyên môn của làng bắn súng thế giới. Anh là một trong những ứng cử viên hàng đầu. Chiến thắng, nếu có, sẽ không phải là một kết quả may mắn.
Phần còn lại của câu chuyện đã trở thành lịch sử. Xuân Vinh chơi cực hay tại nội dung 10m súng ngắn hơi và 50m súng ngắn để giành hai Huy chương Olympic.
Điều đáng nói: Olympic 2016 là lần đầu tiên bắn súng thay đổi thể thức thi đấu. Thay vì để tất cả các vận động viên cùng thi đấu, thể thức mới sẽ loại đi vận động viên có điểm số thấp nhất sau mỗi lượt bắn. Thể thức này đã tạo nên cuộc đấu cân não thực sự. Mỗi viên đạn sẽ là một lần đánh cược.
Từ một vận động viên bị đánh giá tâm lý kém, Xuân Vinh đã thể hiện bản lĩnh ở những thời điểm cuối cùng. Viên đạn quyết định có điểm số 10,7 ở nội dung 10m súng ngắn hơi đã khiến khán giả và chính đối thủ Brazil phải ngả mũ bái phục.
Ở nội dung 50m súng ngắn, Xuân Vinh thua cuộc trước huyền thoại Hàn Quốc Jin Jong Oh. Nhưng chính Jin và báo chí Hàn Quốc cũng phải thừa nhận Xuân Vinh. Xin mượn lời hai tờ báo Hàn Quốc Korea Times và Yeongnam để làm lời kết bài viết này: “Bốn lần tham dự Olympic, giành ba Huy chương Vàng nhưng chưa bao giờ Jin Jong Oh run tay đến nỗi chỉ bắn được 6,6 điểm. Cậu ta thực sự bị tâm lý vì Hoàng Xuân Vinh bắn quá hay.”
“Xuân Vinh không bắn phát nào trước 10 giây. Sự chắc chắn và điềm tĩnh của xạ thủ Việt Nam khiến Jin Jong Oh bị tâm lý thực sự ở lượt bắn thứ 9. Thành tích tưởng như tệ nhất mà cậu ta gặp là ở Olympic Athens 2004, với một lượt bắn chỉ có 6,9 điểm, khiến Jin chỉ giành được Huy chương Bạc năm đó.”
“Cuộc chiến giành huy chương là không hề dễ dàng. Huy chương Vàng 10m súng ngắn Hoàng Xuân Vinh đã chơi cực kỳ xuất sắc và dẫn trước trong phần lớn thời gian. Jin Jong Oh chỉ lật ngược thế cờ ở những phát bắn quyết định.”
Hai lần mất mẹ
Hoàng Xuân Vinh sinh ngày 6/10/1974 tại Sơn Tây thuộc Hà Tây cũ. Anh tốt nghiệp Trường Sỹ quan công binh năm 1994. Năm 1998, Xuân Vinh vô địch Giải bắn súng toàn quân trước khi được gọi vào Đội tuyển quốc gia vào năm 2000. Được sự cho phép của lãnh đạo, anh chia tay chức chỉ huy công binh ở Thường Tín, chuyên tâm theo nghiệp bắn súng.
Đại tá Xuân Vinh là người phải hai lần đối diện với nỗi đau mất mẹ. Mẹ ruột của anh mất năm Vinh mới ba tuổi. Sự ra đi của mẹ khiến bố con Xuân Vinh và em trai phải rau cháo nuôi nhau. Thương con, bố Vinh đi bước nữa. Nhưng người mẹ kế dịu dàng cũng sớm ra đi trước khi Vinh lập gia đình.
Lê Văn Công
Vượt lên số phận
Minh Chiến
Ngày 9/9, tấm huy chương vàng Paralympic môn cử tạ hạng cân 49kg đã đưa Lê Văn Công trở thành huyền thoại mới của thể thao Việt Nam. Sau rất nhiều sóng gió, số phận đã mỉm cười với anh.
Thần chiến thắng đã mỉm cười ở Brazil
Trước khi nói về cuộc đời của Văn Công, chúng ta hãy trở về với khoảnh khắc lịch sử tại Paralympic. Ít ai biết rằng vận động viên của Việt Nam đã may mắn đến thế nào trong ngày thi đấu hạng cân 49kg của cử tạ.
Bởi đối thủ lớn nhất của anh, nhà đương kim vô địch thế giới và Paralympic Yakubu Adesokan đã không thể góp mặt vì chấn thương. Vận động viên người Nigeria chính là kẻ chiến thắng ở Paralympic London 2012 và Giải vô địch thế giới 2014. Tại giải thế giới 2014, Yakubu đã đánh bại chính Lê Văn Công.
Đến Afrian Games 2015, thành tích của Yakubu ở hạng cân 49kg đã là 182,5kg, tức là chỉ kém thành tích tốt nhất của Lê Văn Công tại Paralympic vừa rồi 0,5kg. Trong những lần đối đầu ở quá khứ, Yakubu chưa từng thất bại trước vận động viên Việt Nam. Thể thao Việt Nam và Văn Công phải “cảm ơn” sự vắng mặt của Yakubu.
Sự vắng mặt của Yakubu khiến Omar Qarada trở thành đối thủ xứng tầm duy nhất của Lê Văn Công. Những gì diễn ra sau đó đã trở thành lịch sử. Mức tạ 181kg ở lần cử thứ ba và 183kg ở lần cử cuối cùng của Văn Công đã bỏ xa mức tạ 177kg của Qarada. Anh cũng phá luôn kỷ lục của chính mình, xác lập kỷ lục mới tại Paralympic. Sau Hoàng Xuân Vinh, huyền thoại kế tiếp của thể thao Việt Nam đã xuất hiện.
Hành trình đến với cử tạ
Trước khi giành được vinh quang ở Paralympic, cuộc đời Lê Văn Công là một hành trình dài đấu tranh với cuộc sống.
Vận động viên người Hà Tĩnh sinh ngày 20/6/1984. Khi mang bầu, Mẹ Văn Công bị sốt xuất huyết. Căn bệnh hiểm nghèo khiến Văn Công ra đời với đôi chân teo tóp ngay từ lúc mới lọt lòng. Nhà nghèo, gia đình cũng không có tiền chạy chữa cho Văn Công. Đôi chân anh không phát triển được, hai bàn chân cong vẹo hướng vào nhau, teo tóp như chân một đứa trẻ. Sức hai bàn chân không nâng nổi cơ thể nên Văn Công phải ngồi xe lăn từ nhỏ.
Mảnh đất của gia đình Văn Công hiện nằm ở xã Mỹ Hạnh Nam, Đức Hòa (Long An). Để đến địa điểm tập, anh Công nhiều khi phải di chuyển hơn 2 giờ bằng xe máy. Sau khi sinh bé Trâm Anh, chị Tám phải nghỉ làm để chăm sóc hai con. Thu nhập hiện tại chỉ trông vào anh Công. Ngoài cử tạ, anh Công còn một cửa hiệu sửa chữa đồ điện tử nhỏ mở cùng một người bạn ở Thành phố. Tuy nhiên, do bận rộn tập luyện, thu nhập của cửa hàng cũng không ổn định.
Không chịu trở thành kẻ ăn bám gia đình, Văn Công xin vào Nam lập nghiệp năm 19 tuổi (2005). Nhà vô địch tương lai đã làm nhiều nghề khác nhau trước khi tìm được công việc phù hợp là nghề điện tử. Sửa chữa điện tử cũng trở thành công việc chính của Văn Công sau này. Nhờ có nó, anh mới tự lo được cho cuộc sống của mình, có tiền theo đuổi việc tập luyện và xây dựng hạnh phúc riêng.
Trong khoảng thời gian ở Thành phố Hồ Chí Minh, Văn Công tham gia sinh hoạt với một Câu lạc bộ hướng nghiệp ở Tân Bình. Anh tình cờ gặp một huấn luyện viên thể thao khuyết tật và nhận được đề nghị chuyển qua tập cử tạ. Cuộc đời Lê Văn Công thay đổi từ đây.
Chỉ sau chưa đầy hai năm tập luyện, Văn Công đã cho thấy cái duyên của mình với môn cử tạ.
Năm 2007, Văn Công đoạt Huy chương Vàng ASEAN Para Games với mức tổng cử 152,2kg. Anh liên tiếp giành các thành tích cao tại giải châu Á và khu vực. Sự tiến bộ thần tốc của Văn Công khiến thể thao Việt Nam có nhiều hy vọng ở Paralympic Rio.
Nhưng một lần nữa, số phận lại đùa cợt với anh. Một tai nạn xe máy nghiêm trọng vào năm 2011 khiến Văn Công phải nghỉ thi đấu dài hạn. Suốt hai năm sau đó, Văn Công không thể chạm vào cái tạ. Paralympic London trở thành một ảo ảnh xa vời.
Văn Công trở lại mạnh mẽ sau chấn thương.
Hai năm vật lộn với khó khăn, vừa mưa sinh, vừa điều trị chấn thương, cuối cùng Văn Công đã trở lại. Ở hạng cân 49kg tại Giải vô địch châu Á 2013, lực sỹ Lê Văn Công xuất sắc giành huy chương vàng. Kể từ đây, sự nghiệp của Văn Công thăng tiến chóng mặt.
Năm 2014 là “năm vàng” của Văn Công. Anh chiến thắng hạng cân 49kg tại ASEAN Para Games với tổng cử 176kg, phá kỷ lục châu Á. Sau đó ít tháng, anh tiếp tục giành huy chương bạc giải vô địch thế giới ở Dubai (UAE) với tổng cử 180kg – vượt qua thành tích trước đó vài tháng tới 4kg.
Vận động viên quê Hà Tĩnh lập tức được đưa vào danh sách đầu tư trọng điểm hướng tới Paralympic 2016 tại Rio – giải đấu mà anh đã một lần lỡ hẹn.
“Tôi có niềm tin rằng anh ấy sẽ chiến thắng”
“Tôi có niềm tin rằng anh ấy sẽ chiến thắng bởi nghị lực của anh Công lớn lắm”, đó là những lời chia sẻ đầy tin tưởng của chị Chu Thị Tám gửi tới chồng minh sau kỳ tích tại Rio 2016. Còn hơn cả tấm huy chương Paralympic, mối tình sâu đậm giữa hai người có lẽ mới là niềm hạnh phúc nhất cuộc đời Văn Công.
Ngược thời gian trở về thời điểm năm 2005, khi Văn Công mới vào Thành phố Hồ Chí Minh và bén duyên với cử tạ, anh đã gặp chị Chu Thị Tám khi ấy mới 17 tuổi. Hai con người xa quê (chị Tám quê Nghệ An) đã tìm được sự đồng cảm với nhau. Sau một thời gian qua lại, Văn Công ngỏ lời yêu chị Tám.
Văn Công và người vợ Chu Thị Tám. (Ảnh: Facebook nhân vật)
Cô gái nói có nhưng gia đình lại nói không. Gia đình chị Tám lấy lý do xa cách và anh Công là người tàn tật để ngăn cản chị. Ba năm đằng đẵng, chị Tám và anh Công phải “chiến đấu” với những định kiến để bảo vệ tình yêu của mình. Yêu thương tưởng như đã chấm dứt khi chị Tám bị gia đình bắt về Nghệ An. Nhưng họ vẫn giữ liên lạc với nhau qua điện thoại. Mãi tới Tết Âm lịch 2008, gia đình chị Tám bất ngờ đồng ý.
Cuộc điện thoại bất ngờ từ Nghi Lộc (Nghệ An) mang tới cho anh Công niềm hạnh phúc dâng trào. Chị Tám báo anh rằng gia đình đã đồng ý, anh hãy nhanh vào đây ra mắt. Một mình bắt xe ra Nghệ An, anh Công đã thuyết phục được gia đình vợ bằng nghị lực, sự quả quyết và trên hết là một tình yêu cháy bỏng. Họ đến bên nhau trong sự đồng thuận và cảm phục từ cả hai gia đình.
Chị Tám cũng chính là người đã nâng bước Văn Công, vực anh đứng dậy từ vực sâu.
Sau chấn thương hồi năm 2011, Văn Công không thể tập luyện, mất toàn bộ tiền kiếm được từ thể thao. Cả hai vợ chồng phải làm lại từ đôi bàn tay trắng. Chị Tám làm thợ may, anh Công tiếp tục nghề thợ điện. Thu nhập cả gia đình chỉ chưa đầy 6 triệu đồng, họ phải chuyển về một căn hộ rộng 10m2 ở quận Tân Bình, Thành phố Hồ Chí Minh.
Đứa con đầu lòng Lê Tuấn Anh ra đời đúng thời điểm anh Công phải nỗ lực tập luyện để trở lại. Gánh nặng gia đình đè nặng lên chị Tám. Chị vừa phải lo chăm sóc con nhỏ, vừa hỗ trợ cho chồng, quán xuyến trong ngoài, lo toan hai nhà nội ngoại. Thành công của nhà vô địch Paralympic đong đầy sự hy sinh của vợ.
Suốt một thời gian dài, chị Tám không biết tới hoa, quà, bánh trái. Hai năm anh Công chấn thương là hai năm mưu sinh nhọc nhằn, đầy nước mắt và gian khổ.
Đến cuối năm 2014, hai người mới được hưởng trái ngọt. Tiền thưởng từ ASEAN Paragames và huy chương bạc thế giới giúp họ mua được một miếng đất rộng 100m2 ở huyện Đức Hòa, Long An. Công việc của anh chị đều ổn định hơn, gia đình bắt đầu có của để dành. Bé Tuấn Anh lớn lên mang tiếng cười tới khắp ngôi nhà. Đầu năm 2016, gia đình anh Công có thêm bé Lê Trâm Anh. Hạnh phúc viên mãn cuối cùng đã mỉm cười với họ./.
Khoảnh khắc lịch sử của Lê Văn Công và thể thao Việt Nam.
Đi 2 tiếng từ nhà tới nơi tập mỗi ngày
Mảnh đất của gia đình Văn Công hiện nằm ở xã Mỹ Hạnh Nam, Đức Hòa (Long An). Để đến địa điểm tập, anh Công nhiều khi phải di chuyển hơn 2 giờ bằng xe máy. Miếng đất rộng 100m2 nhưng lại ở quá xa Thành phố Hồ Chí Minh. Hai người muốn dồn tiền mua một căn nhà ở gần Thành phố hơn.
Sau khi sinh bé Trâm Anh, chị Tám phải nghỉ làm để chăm sóc hai con. Thu nhập hiện tại chỉ trông vào anh Công. Ngoài cử tạ, anh Công còn một cửa hiệu sửa chữa đồ điện tử nhỏ mở cùng một người bạn ở Thành phố. Tuy nhiên, do bận rộn tập luyện, thu nhập của cửa hàng cũng không ổn định.
Những tấm huy chương của lòng quả cảm
Paralympic
Minh Chiến
Paralympic 2016 là kỳ Thế vận hội thành công nhất của thể thao khuyết tật Việt Nam với một Huy chương vàng, một Huy chương bạc và hai Huy chương đồng. Phía sau mỗi tấm huy chương đều là một câu chuyện về lòng quả cảm, sự kiên cường và khát vọng chinh phục đỉnh cao.
Ngoài tấm Huy chương vàng vô giá của Nguyễn Văn Công cử tạ, Paralympic còn chứng kiến ba tấm huy chương khác của đoàn Việt Nam. Đó là Huy chương bạc bơi lội của Võ Thanh Tùng và hai tấm Huy chương đồng của Cao Ngọc Hùng (ném lao) và Đặng Thị Linh Phượng (cử tạ)
Võ Thanh Tùng: Sinh ra cho bơi lội
Trước khi Nguyễn Văn Công ghi tên mình lên bảng vàng Paralympic, Võ Thanh Tùng mới là tên tuổi nổi tiếng và xuất sắc nhất của thể thao người khuyết tật Việt Nam. Đỉnh cao của Thanh Tùng đến vào năm 2014 tại Đại hội thể thao khuyết tật châu Á. Năm ấy, kình ngư Việt Nam đoạt năm Huy chương vàng, phá một kỷ lục châu Á. Anh trở về Việt Nam trong sự ngưỡng mộ của bạn bè và các nhà chuyên môn. Cuối năm đó, Thanh Tùng được bầu là Vận động viên người khuyết tật tiêu biểu.
Thành công tại giải châu Á là bàn đạp để Thanh Tùng tiến ra thế giới. Paralympic vừa qua, Thanh Tùng dự thi hai nội dung: 50m tự do nam hạng thương tật S5 và 50m bơi ngửa hạng thương tật S5.
Ở nội dung tự do, Thanh Tùng giành Huy chương bạc với thành tích 33,94 giây, xếp sau người về nhất Daniel Dias của Brazil (32,78 giây). Tại nội dung bơi ngửa, anh thắp lên hy vọng giành huy chương thứ hai khi về thứ ba tại vòng loại với 39,62 giây. Nhưng ở vòng chung kết, thành tích 40,12 giây đã khiến Thanh Tùng chỉ xếp hạng tư.
Với kình ngư sinh năm 1985, bơi lội là một cơ duyên đặc biệt, một sự gắn bó máu thịt từ tấm bé. Không quá khi nói, Thanh Tùng sinh ra để dành cho bơi lội.
Nhà Á quân Paralympic sinh năm 1985 tại Phú Tân, An Giang. Gia đình Thanh Tùng vốn theo nghề cá, sống lênh đênh trên sóng nước. Ở nhà, anh chị em nào cũng được bố dạy bơi. Với nhà Tùng, bơi vừa để tăng cường sức khỏe nhưng cũng là để bảo vệ bản thân.
Có duyên với sóng nước là thế nhưng đường đến bơi lội của Thanh Tùng không hề dễ dàng. Cơn sốt bại liệt ác tính làm Tùng mất đi đôi chân năm lên hai tuổi. Nhưng với đam mê cháy bỏng, Tùng vẫn không từ bỏ bơi lội. Thông qua một người chú giới thiệu, Tùng tới tham dự cuộc thi bơi do Sở Văn hóa, Thể thao & Du lịch Cần Thơ tổ chức hồi năm 2005.
Giữa hàng loạt vận động viên ăn tập và bán chuyên, Võ Thanh Tùng – quần đùi, áo phông, trông như một kẻ nghiệp dư chính hiệu. Nhưng khi lao xuống làn nước, sự nghiệp dư ấy biến thành những sải tay dài mạnh mẽ. Tùng thoăn thoắt dưới bể, bơi như rái cá, đánh bại hết các đối thủ ăn tập. Khi cuộc thi kết thúc, Tùng lập tức được các huấn luyện viên của thể thao khuyết tật Cần Thơ mởi vào đội.
Giữa hàng loạt vận động viên ăn tập và bán chuyên, Võ Thanh Tùng – quần đùi, áo phông, trông như một kẻ nghiệp dư chính hiệu.
Sau đúng 20 ngày tâp luyện kể từ đó, Thanh Tùng ra Hà Nội dự giải vô địch quốc gia. Anh giành một lèo hai Huy chương vàng và một Huy chương bạc. Từ năm 2005 tới nay, Tùng vô đối ở các nội dung của mình trong toàn quốc. Thành công ở Paralympic chỉ là chương mới nhất trong bảng vàng thành tích của anh.
Khác với các vận động viên thể thao nói chung và thể thao người khuyết tật nói riêng, Thanh Tùng là cái tên hiếm hoi có bằng đại học không thuộc chuyên nghành thể thao. Để không bị phụ thuộc gia đình, Tùng đã theo học Trung cấp điện tử sau khi hết cấp ba. Anh học tiếp lên Đại học Công nghệ thông tin phân hiệu Cần Thơ, chuyên nghành điện tử viễn thông. Ngoài việc tập luyện, Tùng còn đi dạy bơi, là ông chủ một hàng sửa điện thoại.
Đoạn kết viên mãn đến với chàng trai An Giang vào mùa Đông năm 2011. Trên chuyến xe về quê nhà miền Tây, Thanh Tùng đã gặp Trúc Phương và nên duyên đôi lứa. Năm ngoái, Thanh Tùng và Trúc Phương đã làm đám cưới. Hạnh phúc vẹn tròn đã ở lại với Tùng và người bạn đời.
Cao Ngọc Hùng: Đứa con hiếu thảo và người trở về từ thất bại
Ít ai biết rằng Cao Ngọc Hùng từng suýt trở thành vận động viên khuyết tật Việt Nam giành huy chương ở một kỳ Paralympic. Giống như Hoàng Xuân Vinh, Ngọc Hùng cũng đã rất nhiều lần thất bại, nhiều lần phải đối mặt với khó khăn trước khi mang vế tấm huy chương danh giá tại nội dung ném lao.
Paralympic 2012 mà giải đấu là Ngọc Hùng được kỳ vọng rất nhiều ở nội dung ném lao hạng F58. Nhưng do thiếu vận động viên, ban tổ chức đã quyết định ghép các vận động viên hạng F57 xuống thi chung với F58. Số đối thủ tăng lên, cơ hội đoạt huy chương cũng giảm xuống.
Trước giải, thành tích của Ngọc Hùng được nhận định chắc chắn sẽ mang về huy chương. Nhưng khi số đối thủ tăng lên, Ngọc Hùng đã gặp khó khăn. Kết quả: Cao Ngọc Hùn chi về đích thứ tư ở nội dung này, kém đúng một hạng so với vị trí giành huy chương.
Chiến thắng của Ngọc Hùng giống như một câu chuyện cổ tích.
Giải khuyết tật châu Á 2014, Hùng tiếp tục phải cạnh tranh khốc liệt khi hai hạng F57 và F58 chính thức được gộp lại chung. Luật thi đấu được điều chỉnh, những vận động viên hạng F58 như Hùng gặp khó khăn. Đùi anh bị cố định chặt trên xe lăn, khi tập hay ném đều rất đau. Số đối thủ cạnh tranh tăng lên, cơ hội ít đi. Nhưng chính trong khó khăn, Hùng đã đứng dậy mạnh mẽ. Từ thành tích chỉ có 32,8m, Hùng tập luyện cật lực, tự nâng thành tích của mình lên 38m rồi giành Huy chương đồng.
Bây giờ, không gì cản được anh nữa. Paralympic 2016, Cao Ngọc Hùng ném được 43,27 điểm, chỉ kém Huy chương bạc của Hedari Til (Iran) 0,5 điểm.
Chiến thắng của Ngọc Hùng giống như một câu chuyện cổ tích. Đó là chiến thắng của cậu bé 6 tuổi đã phải xa xứ, theo bố mẹ vào Thành phố Hồ Chí Minh lập nghiệp, là thắng lợi của người đã bỏ học từ năm lớp 9, đi làm để chữa tai biến cho mẹ. Suốt những năm tháng ấy, Ngọc Hùng vừa phụ việc quán phở, vừa đi tập, vừa đi học.
Giống như Võ Thanh Tùng, Cao Ngọc Hùng cũng đã tìm được một nửa hạnh phúc của đời mình. Vợ anh chính là vận động viên khuyết tật, người đồng đội Nguyễn Thị Hải. Ca ngợi Ngọc Hùng, chúng ta cũng phải dành sự tôn trọng tuyệt đối cho vợ anh – người đã hy sinh cơ hội tới Paralympic của mình để chồng đạt đỉnh ving quang.
Ở tuổi 26, Cao Ngọc Hùng vẫn sẽ là niềm hy vọng của thể thao Việt Nam trong những kỳ Paralympic kế tiếp.
Linh Phượng: Cô gái duy nhất của mùa Hè Thế vận hội
Trong năm cái tên Việt Nam đã giành huy chương ở Thế vận hội và Thế vận hội cho người khuyết tật, Đặng Thị Linh Phượng là nữ vận động viên duy nhất. Ở nội dung cử tạ hạng cân dưới 50 kg, Linh Phượng không được đánh giá cao trước giờ khai cuộc. Soloviova (Ukraine), Rehab Ahmed (Ai Cập) và Shi Shanshan (Trung Quốc) mới là những ứng cử viên hàng đầu.
Nhưng trong ba đối thủ đó, chỉ có hai người vượt qua Linh Phượng. Đô cử Việt Nam đã có một ngày thi đấu xuất sắc vượt trên mong đợi. Ngay lượt cử đầu tiên, Linh Phượng đã đạt 98 kg, giành vị trí thứ ba. Cô thậm chí đã vươn lên vị trí giành huy chương bạc ở lượt cử thứ hai với 102 kg. Cùng thời điểm đó, Shanshan của Trung Quốc thất bại với mức cử 103 kg.
Tay cử Trung Quốc cũng thất bại nốt ở lượt cử cuối cùng. Điều đó khiến thành tích của Shi chỉ dừng lại ở 100 kg, kém Linh Phượng 2 kg. Bản thân đô cử Việt Nam cũng chỉ kém Rehab Ahmed ở vị trí giành Huy chương bạc đúng 2 kg.
Khách sạn Metropole Hà Nội được mệnh danh là Paris thu nhỏ giữa lòng Hà Nội. Được xây dựng từ năm 1901, khách sạn nhanh chóng trở thành chốn giao lưu của giới quí tộc Hà Thành trong suốt nửa đầu thế kỷ. Sofitel Legend Metropole Hà Nội là khách sạn đầu tiên ở Việt Nam được vinh danh trong danh sách các khách sạn tốt nhất thế giới của tạp chí Mỹ danh tiếng Travel+Leisure, Condé nast Traveller, và tạp chí Hong Kong Business Traveller Asia Pacific…
Khách sạn được chia thành 2 khối nhà, mỗi khối đều có phong cách riệng. Khối nhà Metropole cổ kính vẫn giữ nguyên phong cách kiến trúc Pháp cổ, kết hợp hài hoà với nét truyền thống của dân tộc Việt Nam. Khối nhà Opera lại khoác lên mình phong cách tân cổ điển, trang nhã và đặc biệt đậm nét hiện đại, tiện nghi; đặc biệt bao gồm Club Lounge và các tầng dành cho khách thượng hạng.
Khách sạn có tổng thể 364 phòng. Khối nhà Metropole giàu lịch sử gồm 106 phòng khách (32m² và 37m²) và 3 phòng suite huyền thoại (70m²), mang tên ba nhân vật nổi tiếng đã từng ở tại Metropole: Sommerset Maugham, Charlie Chaplin, và Gramham Greene.
Khối nhà tân cổ điển Opera có 236 phòng khách (32m² và 48m²), 18 phòng suite (64m²) và 1 phòng Hoàng Đế (176m²). Mỗi phòng được lắp đặt những trang thiết bị hiện đại nhất. Tầng 5, 6 và 7 với những phòng suite thượng hạng và dịch vụ riêng biệt.
Con đường lịch sử – Hầm tránh bom khách sạn Metropole được xây từ năm 1964 với mục đích là nơi trú ẩn cho du khách nghỉ tại khách sạn (bao gồm nhiều nghệ sỹ nổi tiếng như ca sỹ Mỹ Joan Baez, Jane Fonda) trong thời kỳ chiến tranh chống Mỹ cứu nước (1964 – 1973).
Ẩm thực là một trong những niềm tự hào của khách sạn Metropole Hanoi. Nhà hàng Le Beaulieu là địa chỉ phục vụ ẩm thực Pháp nổi tiếng ngon nhất Hà Nội, nhà hàng Spices Garden với các món ăn Việt rất truyền thống và độc đáo. Nhà Hàng Ý & Bar Angelina, trở thành điểm hẹn của những người yêu ẩm thực Italy và của giới trẻ sành điệu. La Terrasse, quán cà phê vỉa hè kiểu Pháp; Le Club nổi tiếng với buffet sô cô la hàng ngày và những đêm nhạc Jazz sống động; Bamboo Bar nằm ngay cạnh bể bơi mang đến không khí Việt mới mẻ.
Khách sạn 115 năm tuổi này từng tiếp đón các chính khách, diễn viên nổi tiếng như: Tổng thống Nga Vladimir Putin; Cựu Tổng thống thứ 42 Hoa Kỳ Bill Clinton (2 lần); Cựu Thủ tướng Vương quốc Anh Tony Blair (2 lần); Thủ tướng Pháp Francois Fillon; Thủ tướng Nga Dmitri Medvedev; Thủ tướng Italy Matteo Renzi; Thủ tướng Cộng hòa Áo Heinz Fischer; Tổng thống Argentina Cristina Fernández De Kirchner, Nữ hoàng Đan Mạch Margrethe II; Hoàng tử Anh Andrew; Cựu Ngoại trưởng Mỹ Hillary Clinton; Vua Morocco Mohammed VI; cựu Thủ tướng Nhật Bản Morihiro Hosokawa; Thủ tướng Chile Ricardo Lagos Escobar; ngôi sao Hollywood Angelina Jolie…
Ngay cả giới chơi xe ở Hà Nội cũng không khỏi trầm trồ trước bộ sưu tập xe hơi cổ quý giá nhãn hiệu Citreon ở khách sạn Sofitel Legend Metropole. Tuyệt hơn, bạn có thể ngồi xe cổ dạo ngắm phố phường hay yêu cầu được xe Citreon đưa rước từ sân bay.
Đặc biệt, Con đường lịch sử – Hầm tránh bom khách sạn Metropole được xây từ năm 1964 với mục đích là nơi trú ẩn cho du khách nghỉ tại khách sạn (bao gồm nhiều nghệ sỹ nổi tiếng như ca sỹ Mỹ Joan Baez, Jane Fonda) trong thời kỳ chiến tranh chống Mỹ cứu nước (1964 – 1973).
Sau chiến tranh, căn hầm bị bịt kín và tình cờ được khám phá trong quá trình thi công nâng cấp quầy Bamboo Bar năm 2011 bởi đội thi công của khách sạn. Đến tháng 5/2012, khách sạn Metropole chính thức mở cửa khai trương căn hầm, chào đón du khách nghỉ tại khách sạn Metropole và nhằm tôn vinh những nỗ lực của nhân viên trong thời kỳ bom đạn.
Tour tham quan “Con đường lịch sử và hầm tránh bom” với nhân viên Hướng dẫn dành riêng cho du khách nghỉ dưỡng tại khách sạn Metropole Hà Nội.
Khách sạn này thuộc tập đoàn Accor.
(Ảnh: Sofitel Legend Metropole Hà Nội)(Ảnh: Sofitel Legend Metropole Hà Nội)(Ảnh: Sofitel Legend Metropole Hà Nội)(Ảnh: Sofitel Legend Metropole Hà Nội)(Ảnh: Sofitel Legend Metropole Hà Nội)(Ảnh: Sofitel Legend Metropole Hà Nội)(Ảnh: Sofitel Legend Metropole Hà Nội)(Ảnh: Sofitel Legend Metropole Hà Nội)
The Reverie Saigon
TP. Hồ Chí Minh
Nằm trên cao, từ lầu 27 đến lầu 39 của tòa nhà Times Square, tọa lạc ngay quận 1, Thành phố Hồ Chí Minh, khách sạn The Reverie Saigon bao gồm 224 phòng và 62 suite thượng hạng, được thiết kế tuyệt mỹ theo 12 phong cách nội thất siêu sang, toàn bộ nội thất hàng đầu nhập khẩu từ Italy.
Hội tụ những thiết kế tinh xảo tuyệt mỹ của 4 thương hiệu nội thất hàng đầu Italy gồm Provasi, Colombostile, Giorgetti và Visionnaire, hệ thống phòng nghỉ và suite của The Reverie Saigon lộng lẫy tiện nghi, là không gian nghỉ dưỡng đẳng cấp quốc tế. Nổi bật hơn cả là các phòng suite mang phong cách châu Âu cổ điển xa hoa, mang đến trải nghiệm thượng đẳng.
Chính vì đẳng cấp như vậy nên mức giá phòng thấp nhất tại đây là 5,7 triệu đồng/đêm và cao nhất 320 triệu đồng/đêm.
Đến The Reverie Saigon, du khách không chỉ được sống trong một không gian đẳng cấp bậc nhất, mà còn được thưởng thức tinh hoa ẩm thực Quảng Đông. Ngoài ra, du khách còn được thưởng thức dịch vụ spa làm đẹp cao cấp và thiết bị tập thể dục hiện đại nhất mang lại cho du khách những giây phút trải nghiệm thời thượng và thư giãn nhất.
The Reverie Saigon là thành viên tổ chức “The Leading Hotels of the World” (những khách sạn hàng đầu thế giới), được bình chọn là khách sạn xuất sắc vì “Thiết lập chuẩn mực mới về sự sang trọng tại Việt Nam” trong đợt trao giải uy tín hàng năm của The Guide, tạp chí du lịch hàng đầu Việt Nam do Thời Báo Kinh Tế Việt Nam xuất bản.
(Ảnh: The Reverie Saigon)(Ảnh: The Reverie Saigon)(Ảnh: The Reverie Saigon)(Ảnh: The Reverie Saigon)(Ảnh: The Reverie Saigon)(Ảnh: The Reverie Saigon)(Ảnh: The Reverie Saigon)(Ảnh: The Reverie Saigon)(Ảnh: The Reverie Saigon)
Intercontinental Hanoi Westlake
Hà Nội
Là khách sạn 5 sao mới được đưa vào hoạt động từ tháng 12/2007, InterContinental Hanoi Westlake là công trình kiến trúc độc nhất vô nhị được xây dựng trên mặt nước Hồ Tây, gồm tòa nhà chính cùng ba đảo biệt thự trên hồ, tượng trưng cho hình ảnh cánh hoa sen nổi trên mặt nước.
Khách sạn mang một phong cách tinh tế với lối kiến trúc đậm chất văn hóa Việt Nam, kết hợp với nét hiện đại phương Tây. Chỉ cách trung tâm thành phố 10 phút lái xe, không gian nơi đây mang đến cho du khách một không gian yên bình và lãng mạn giữa lòng Hà Nội nhộn nhịp và hối hả.
InterContinental Hanoi Westlake là sự kết hợp độc đáo giữa khung cảnh thanh bình của Hồ Tây, cơ sở hạ tầng khang trang cùng các trang thiết bị cao cấp. Tổng số 318 phòng nghỉ, phòng hạng sang (suite) và khu căn hộ phân bố tại tòa nhà chính cùng ba khu biệt thự nổi trên mặt hồ Tây.
Các phòng khách có diện tích tối thiểu 43m2, phòng khách hạng sang đều rộng trên 65m2, thiết kế theo lối kiến trúc đương đại Việt Nam, sử dụng nội thất gỗ cùng ban công riêng nhìn ra toàn cảnh hồ Tây, hồ bơi hoặc khu dân cư. Đặc biệt, khách sạn có phòng Tổng thống rộng đến 305m2 với rất nhiều dịch vụ đặc biệt phục vụ riêng tại phòng mà không làm phiền đến chính khách.
Khách sạn mang một phong cách tinh tế với lối kiến trúc đậm chất văn hóa Việt Nam, kết hợp với nét hiện đại phương Tây.
Một số các nguyên thủ/chính khách/hoàng thân đã từng ở phòng Tổng thống của khách sạn như: Tổng thư ký liên hiệp quốc Ban Ki Moon; Phó Tổng thống kiêm Thủ tướng Các tiểu vương quốc Arab thống nhất, Tiểu vương Dubai, Ngài Sheikh Maktoum Bin Mohammed Bin Rashid Al Maktoum; Thủ tướng Singapore Lý Hiển Long; Thái hậu Campuchia Norodom Monineath; Cựu Quốc vương Campuchia Norodom Sihanouk; Cựu Tổng thống mỹ Jimmy Carter; Thủ tướng Nhà nước Qatar Sheikh Hamad bin Jassim bin Jabor Al-Thani; Tổng thống Cộng hòa Singapore S.R. Nathan; Thủ tướng Đan Mạch Helle Thorning Schmidt; Quốc vương Campuchia Norodom Sihamoni; Quốc vương Malaysia, Abdul Halim Mu’adzam Shah và Hoàng hậu…
Khách sạn InterContinental Hanoi Westlake thuộc tập đoàn khách sạn IHG (InterContinental Hotels Group) – tập đoàn lớn nhất thế giới về số lượng phòng khách và danh tiếng về chất lượng dịch vụ và quản lý.
Khách hàng sẽ có 3 lựa chọn nhà hàng khác nhau để thưởng thức tinh hoa ẩm thực do các đầu bếp nổi tiếng thế giới và trong nước chế biến. Nhà hàng Milan phục vụ đồ ăn Italy, nhà hàng Saigon phục vụ các món ăn Việt Nam và nhà hàng Café Du Lac phục vụ cả ngày. Sunset Bar là điểm đến lý tưởng cho những ai thích trải nghiệm độc đáo ngồi ở nơi hoàn toàn trên mặt nước với khung cảnh hồ Tây lãng mạn.
(Ảnh: InterContinental Hanoi Westlake)(Ảnh: InterContinental Hanoi Westlake)(Ảnh: InterContinental Hanoi Westlake)(Ảnh: InterContinental Hanoi Westlake)(Ảnh: InterContinental Hanoi Westlake)(Ảnh: InterContinental Hanoi Westlake)(Ảnh: InterContinental Hanoi Westlake)(Ảnh: InterContinental Hanoi Westlake)(Ảnh: InterContinental Hanoi Westlake)(Ảnh: InterContinental Hanoi Westlake)(Ảnh: InterContinental Hanoi Westlake)(Ảnh: InterContinental Hanoi Westlake)
JW Marriott Hotel Hanoi
Hà Nội
Khách sạn do công ty kiến trúc Carlos Zapata Studio nổi tiếng thiết kế, lấy cảm hứng từ hình ảnh con rồng huyền thoại trong dân gian và những đường bờ biển tuyệt đẹp của Việt Nam.
JW Marriott Hanoi gây được nhiều thiện cảm trong lòng khách hàng nhờ phong cách hiện đại nhưng vẫn mang đậm nét văn hóa truyền thống Việt Nam.
Với tổng diện tích khu phòng họp, hội nghị và khu vực sảnh hội nghị lên đến hơn 5.000 m2, khách sạn JW Marriott Hanoi là địa điểm được lựa chọn nhiều cho các sự kiện MICE (Hội nghị, hội thảo, sự kiện và triển lãm) tại Việt Nam.
Khách sạn có tổng số 17 phòng họp, trong đó bao gồm 2 phòng hội thảo lớn rông 1,000 m2 và 480 m2 với khu vực tiền sảnh rộng đủ phục vụ 1.000 quan khách. Tất cả các dịch vụ dành cho hội thảo đều được thiết kế thuận tiện trên một tầng với lối vào và khu đỗ xe riêng biệt.
Ngoài những tiện ích dành cho công việc, khách sạn JW Marriott Hanoi còn có 450 phòng nghỉ, bao gồm 55 phòng suite, với diện tích phòng nhỏ nhất 48m2, thiết kế sàn gỗ sang trọng, không gian làm việc tiện nghi.
Khách sạn cũng nổi tiếng với ẩm thực tinh tế qua hệ thống nhà hàng French Grill, Crystal Jade Palace và JW Café.
JW Marriott Hanoi gây được nhiều thiện cảm trong lòng khách hàng nhờ phong cách hiện đại nhưng vẫn mang đậm nét văn hóa truyền thống Việt Nam.
Được mệnh danh là nhà hàng Pháp hàng đầu Hà Nội, French Grill đem đến cho khách hàng những món ăn Pháp truyền thống nhưng không kém phần đặc sắc như gan ngỗng áp chảo và thịt bò bít tết Wagyu, cùng rượu vang tuyệt hảo từ hầm rượu riêng của nhà hàng với nhiều loại đặc biệt. Sức chứa của nhà hàng lên tới 82 khách, với khu phòng ăn riêng có thiết kế độc đáo và hệ thống bếp mở lớn nhất Hà Nội.
Bên cạnh những lựa chọn ẩm thực phương Tây từ French Grill, thực khách có thể ghé thăm Crystal Jade Palace, thương hiệu nhà hàng Trung Hoa đạt được nhiều giải thưởng danh giá, chuyên phục vụ các món ẩm thực Quảng Đông truyền thống như vịt quay Bắc Kinh, hải sản tươi sống và các món Dim Sum Hong Kong. Nhà hàng có 140 chỗ ngồi bao gồm 6 phòng riêng với phong cảnh hồ yên tĩnh.
Khách sạn JW Marriott Hanoi còn nổi tiếng với thực đơn buffet đa dạng mang đậm màu sắc văn hóa Việt Nam, Hàn Quốc, Nhật Bản, Quảng Đông và Italy đến từ nhà hàng JW Café. Tôm hùm, gan ngỗng áp chảo, cua Hoàng Đế, hải sản tươi sống và nhiều lựa chọn ẩm thực đặc sắc khác sẽ có vào mỗi trưa và tối từ thứ Hai đến Chủ Nhật hàng tuần…
Tọa lạc ngay tại trung tâm thương mại, mua sắm và giải trí sầm uất của thành phố và chỉ cách Sân bay Tân Sơn Nhất 8km, Caravelle Saigon là khách sạn 5 sao nổi bật của Thành phố Hồ Chí Minh từ năm 1959.
Khách sạn có 335 phòng, thiết kế đặc biệt tiện nghi và sang trọng, hài hòa giữa lối kiến trúc Pháp-Việt, bao gồm phòng thượng hạng, sảnh dành riêng cho khách VIP và các tầng riêng dành cho khách VIP, tầng dành cho khách không hút thuốc, phòng dành riêng cho người khuyết tật.
Sáu nhà hàng và quầy bar cũng là những địa điểm ăn, chơi thu hút nhiều thực khác sành sỏi. Nhà Hàng Nineteen nổi tiếng với việc phục vụ các món ăn quốc tế tự chọn. Lobby Lounge tại tầng trệt của khách sạn lại thu hút thực khách với những món ăn nhẹ và khai vị. Nhà hàng Reflections phục vụ thực đơn tiệc tối hiện đại, sang trọng giữa khung cảnh lịch lãm, thoáng đãng nhìn ra Nhà hát Thành phố – một trong những địa điểm mang dấu ấn lịch sử lâu đời của Thành phố Hồ Chí Minh.
Quay lại lịch sử thì địa điểm nguyên thủy của khách sạn Caravelle vào thời Pháp thuộc là quán Grand Cafe de la Terrasse, một trong những quán càphê đầu tiên và nổi tiếng của Sài Gòn từ cuối thế kỷ 19. Còn khách sạn có diện mạo như ngày nay bắt đầu xây năm 1957, rồi khai trương vào đêm vọng lễ Giáng Sinh 1959.
Vì lý do an ninh, thời đó cửa kính khách sạn được dùng loại kính chống đạn. Lúc bấy giờ tòa nhà hiện đại và cao nhất Sài Gòn. Tầng thứ 8 có quán Jerome, lại có cả thang máy, máy lạnh, nước nóng, điện thoại…
Caravelle trong thời chiến còn là nơi nhóm họp của các ký giả kỳ cựu quốc tế, vì trên sân thượng tầng thứ 10 có thể phóng tầm mắt bao quát cả thành phố. Các hãng truyền hình Hoa Kỳ CBS và ABC cũng như nhật báo New York Times đều đặt trụ sở ở đây…
Với vị trí trung tâm quay ra Công trường Lam Sơn và Nhà hát thành phố, Caravelle từng tiếp đón nhiều nhân vật danh tiếng khi họ đến Việt Nam như Tổng thống Bill Clinton, diễn viên Brendan Fraser và Michael Caine, nhà thiết kế thời trang Pierre Cardin…
(Ảnh: Caravelle Saigon)
La Residence Hue Hotel & Spa
Huế
La Residence Hue nằm ngay tại trung tâm thành phố Huế, bên bờ sông Hương thơ mộng. Nơi đây trước vốn là khu dinh thự của thống đốc Pháp ở Huế những năm 1920, sau này mới được phục hồi và đưa vào sử dụng. Nay khách sạn thuộc quản lý của tập đoàn Accor.
La Residence Hotel & Spa lưu giữ được những nét tinh tuý nghệ thuật kiến trúc Art Decor và không gian nhà vườn Huế. Khách sạn có khuôn viên thoáng đãng, rộng rãi hơn 1,7 ha với những mảng xanh ngập tràn.
122 phòng ngủ có lối kiến trúc độc đáo, kết hợp giữa hai nền văn hóa phương Đông và phương Tây. Những khung cửa chớp, mảng sàn gạch caro và những khoảng trần cao rộng với nhiều họa tiết độc đáo như gợi lại nét lãng mạn của phương Đông cổ kính. Hầu hết các phòng có diện tích 26m2-46m2, tầm nhìn sông Hương và thành cổ.
Ngoài ra, hệ thống nhà hàng và quầy bar của khách sạn còn mang lại cho du khách cơ hội thưởng thức, trải nghiệm nghệ thuật ẩm thực của Huế nói riêng, cũng như của nhiều vùng miền trên cả nước và các nước khác trên thế giới nói chung. Còn gì bằng được những ẩm thực Huế hay nhâm nhi tách càphê dưới không gian lãng mạn bên cạnh dòng Hương thơ mộng.
(Ảnh: La Residence Hotel & Spa)(Ảnh: La Residence Hotel & Spa)(Ảnh: La Residence Hotel & Spa)(Ảnh: La Residence Hotel & Spa)(Ảnh: La Residence Hotel & Spa)(Ảnh: La Residence Hotel & Spa)(Ảnh: La Residence Hotel & Spa)(Ảnh: La Residence Hotel & Spa)(Ảnh: La Residence Hotel & Spa)
Park Hyatt Sài Gòn
TP. Hồ Chí Minh
Dù chính thức đi vào hoạt động chưa quá lâu, Park Hyatt Sài Gòn đã nhanh chóng trở thành một trong những khách sạn hoành tráng, sang trọng nhất ở Thành phố Hồ Chí Minh, do tập đoàn quốc tế Mỹ Hyatta điều hành.
Điểm đặc biệt là khách sạn trang trí đậm chất Việt Nam, bằng các tác phẩm hội họa Việt, nhân viên tiếp tân mặc quần đen áo dài trắng kiểu thời xưa; những chiếc tủ gỗ giả cổ được chạm khắc hoa, lá, chim muông; trưng bày đồ gốm cổ, nhạc cụ truyền thống Việt Nam như đàn bầu, đàn tranh, đàn cò và đàn tỳ bà; hay những bức tượng phác họa lão nông câu cá bên bụi tre được bày ở các tầng lầu.
Khách sạn có 244 phòng khách, bể bơi rộng và đẹp, khu trị liệu spa hiện đại, các khu giải khát và nhà hàng cao cấp cùng với trung tâm thương mại và phòng tiệc, phòng hội nghị được trang bị đầy đủ tiện nghi.
Opera – nhà hàng phong cách hiện đại chuyên phục vụ các món pizza, mỳ và ẩm thực địa phương với các bữa sáng, trưa, tối, ăn nhẹ và ăn ngoài trời, với tầm nhìn Công trường Lam Sơn. Nhà hàng gồm các loại rượu đa dạng từ Toscana, Veneto, Sicilia và Unbria.
Square One (nhà hàng nằm trên gác) rộng, bầu không khí dễ chịu, thoải mái chuyên phục vụ các món ăn phương Tây và Việt Nam. Nhà hàng có 5 gian bếp trưng bày bao gồm một quầy bán nước ép và rượu cùng 4 phòng ăn cá nhân và một ly rượu lớn trưng bày nét đặc trưng của các loại rượu trên thế giới.
Park Lounge – một điểm lý tưởng cho công việc hội họp kinh doanh hay tiếp khách, được thiết kế trang nhã bằng cửa sổ kính với tầm nhìn thành phố…
Park Hyatt Saigon là một trong những khách sạn thành thị hàng đầu châu Á (Top City Hotels in Asia) cùng với những khách sạn 5 sao khác trong khu vực.
Khách sạn đã được vinh danh trong top 500 khách sạn tốt nhất thế giới trên danh sách giải thưởng “World’s Best Awards” của tạp chí Travel + Leisure trong 4 năm liền.
(Ảnh: Park Hyatt Sài Gòn)(Ảnh: Park Hyatt Sài Gòn)(Ảnh: Park Hyatt Sài Gòn)(Ảnh: Park Hyatt Sài Gòn)(Ảnh: Park Hyatt Sài Gòn)(Ảnh: Park Hyatt Sài Gòn)(Ảnh: Park Hyatt Sài Gòn)(Ảnh: Park Hyatt Sài Gòn)(Ảnh: Park Hyatt Sài Gòn)(Ảnh: Park Hyatt Sài Gòn)(Ảnh: Park Hyatt Sài Gòn)
Imperial Vũng Tàu
Vũng Tàu
Chỉ cách Bãi Sau 150m, khách sạn Imperial Vũng Tàu là khách sạn tiêu chuẩn 5 sao đầu tiên tại thành phố Vũng Tàu, mang đậm nét cổ điển phương Tây do công ty thiết kế lừng danh Graham Taylor thực hiện theo phong cách trang trí của những lâu đài nguy nga thời nữ hoàng Victoria.
Khách sạn cao 7 tầng với 144 phòng, các phòng đều có ban công riêng nhìn ra biển, hồ bơi hoặc thành phố, diện tích phòng đa dạng, từ 23m2 đến 290m2.
Nét độc đáo ở đây là tên phòng được đặt theo tên các cung điện nổi tiếng phương Tây, và trang hoàng bằng những chất liệu mộc như đá hoa cương trắng, đồng, gỗ, thủy tinh hoặc gốm sứ… mang nét hoài cổ sang trọng, gợi lối sống vương giả cổ xưa của thời Victoria.
Bên cạnh đó, khách sạn cũng trang trí hơn 3.000 bức tranh kể về các câu chuyện cổ tích phương Tây. Phòng ngủ được thiết kế tinh tế đến từ chi tiết từ: Ly, tách, điện thoại, vòi tắm hoa sen, đèn chùm và đặc biệt, tất cả giường ngủ được phủ bằng nệm lông ngỗng.
Dining Room Restaurant phục vụ các món ăn địa phương và phương Tây, đồng thời mở cửa phục vụ ăn uống suốt cả ngày. Nhà hàng Seafood Restaurant bên bãi biển phục vụ đồ hải sản tươi sống, trong khi các loại đồ uống giải khát lại có thể được thưởng thức tại Havana Club.
Tọa lạc tại vị trí đắc địa nơi cửa ngõ phía Tây Hà Nội, gần các trung tâm văn hóa, thương mại, tài chính, khách sạn Hà Nội Daewoo là một trong những khách sạn năm sao đầu tiên của thủ đô Hà Nội (đi vào hoạt động từ năm 1996).
Được thiết kế sang trọng với lối kiến trúc cổ điển, tinh tế và tầm nhìn ôm trọn hồ Thủ Lệ, Hà Nội Daewoo mang đến một không gian tự nhiên trong lành, khoáng đạt. Đặc biệt, bộ sưu tập tranh Việt với số lượng đồ sộ lên tới 1.000 tác phẩm của các họa sỹ tên tuổi trong nước càng làm tôn thêm vẻ đẹp cho phong cách trang trí riêng có của khách sạn.
Hà Nội Daewoo bao gồm 411 phòng, trong đó có 300 phòng Deluxe, 77 phòng Club và 34 phòng Suite sang trọng được bố trí tại các tầng 15, 16 và 17. Các phòng nghỉ đều sở hữu cửa sổ lớn, hướng nhìn bao quát quang cảnh thành phố hoặc hồ Thủ Lệ thơ mộng. Nội thất đồ gỗ cao cấp với tông nâu trầm kết hợp với màu kem sáng giúp không gian phòng nghỉ vừa ấm cúng, thanh lịch vừa sang trọng, tinh tế.
Bể bơi có chiều dài 65 mét với dáng hình uốn cong ôm theo kiến trúc mặt bằng của khách sạn và khuôn viên vườn xanh mát thơ mộng. Đây cũng thường là nơi tổ chức các buổi tiệc, sự kiện đặc biệt.
Bộ sưu tập tranh Việt với số lượng đồ sộ lên tới 1.000 tác phẩm của các họa sỹ tên tuổi trong nước càng làm tôn thêm vẻ đẹp cho phong cách trang trí riêng có của khách sạn.
Khách sạn Hà Nội Daewoo từ nhiều năm đã trở thành điểm đến của các nguyên thủ quốc gia như Phó Thủ tướng Nga (2002), Chủ tịch Thượng viện Ba Lan (2003), Nữ hoàng và Quốc vương Thụy Điển (2004), Thủ tướng Hàn Quốc (2005), Bộ Trưởng Ngọai giao Mỹ, Bà Condoleezza Rice (2006), Tổng thống Brazil (2008), Tổng thống Indonesia (2010), Phó Chủ tịch nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa (2011), Thủ Tướng Italy (2013), Tổng thống Bulgaria (2013)…
Khách sạn Hà Nội Daewoo từ nhiều năm đã trở thành điểm đến và vinh dự được tiếp đón nhiều nguyên thủ quốc gia như: Thủ tướng Nga (2002), ông Vladimir Putin; Chủ tịch Thượng viện Ba Lan (2003), ông Longin Patusiak Marszalek; Nữ hoàng và Quốc vương Thụy Điển (2004), Carl XVI Gustaf; Thủ tướng Hàn Quốc (2005), ông Lee Hae-Chan; Tổng thống Venezuela, ông Hugo Rafael Chavez Friat; Tổng thống Brazil (2008), ông Luiz Inacio Lula Da Silva; Tổng thống Indonesia (2010), ông Susilo Bambang Yudhoyono; Phó Chủ tịch nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa (2011), ông Xi Jinping; Thủ Tướng Italy (2013), ông Mario Monti; Tổng thống Bulgaria (2013), ông Rosen Plevneliev…
Hà Nội Daewoo cũng nhiều năm liền được Tổng cục Du lịch, Hiệp hội Du lịch Việt Nam bình chọn là một trong mười khách sạn 5 sao hàng đầu cả nước; nhận giải thưởng Khách sạn Xanh do tích cực bảo vệ môi trường và sử dụng năng lượng tiết kiệm; đạt giải thưởng một trong 20 tòa nhà đẹp nhất thời kỳ đổi mới do Hiệp hội Kiến trúc sư Việt Nam bình chọn.
(Ảnh: Hà Nội Daewoo)(Ảnh: Hà Nội Daewoo)(Ảnh: Hà Nội Daewoo)(Ảnh: Hà Nội Daewoo)(Ảnh: Hà Nội Daewoo)(Ảnh: Hà Nội Daewoo)(Ảnh: Hà Nội Daewoo)(Ảnh: Hà Nội Daewoo)(Ảnh: Hà Nội Daewoo)(Ảnh: Hà Nội Daewoo)
Novotel Danang Premier Han River
Đà Nẵng
Khách sạn Novotel Đà Nẵng nằm ở vị trí đắc địa, ngay trung tâm thành phố, bên bờ sông Hàn thơ mộng. Chính vì thế, du khách nghỉ tại đây sẽ được chiêm ngưỡng toàn cảnh thành phố trên tòa nhà cao nhất thành phố với 37 tầng.
Khách sạn có 323 phòng nghỉ sang trọng, có ba tầng thượng hạng, được thiết kế theo phong cách hiện đại. Diện tích phòng đa dạng từ 28m2-186m2.
Nhà hàng The Square của Novotel Danang Premier Han River phục vụ ăn uống trong nhà và ngoài trời. Để nhâm nhi đồ uống trước bữa tối, khách có thể ghé vào quán Pier 36.
(Ảnh: Novotel Danang Premier Han River)(Ảnh: Novotel Danang Premier Han River)(Ảnh: Novotel Danang Premier Han River)(Ảnh: Novotel Danang Premier Han River)(Ảnh: Novotel Danang Premier Han River)(Ảnh: Novotel Danang Premier Han River)(Ảnh: Novotel Danang Premier Han River)(Ảnh: Novotel Danang Premier Han River)
Ngay từ khi ngồi trong ghế nhà trường, truyện ngắn “Người ngựa, ngựa người” của nhà văn Nguyễn Công Hoan hay phóng sự “Tôi kéo xe” của nhà văn Vũ Đình Chí đã khắc họa về người phu và chiếc xe kéo tay-một loại hình vận tải thời sơ khai đồng thời cũng phân chia giai cấp giàu-nghèo trong giai đoạn phong kiến.
Với sự phát triển của khoa học công nghệ, guồng quay lịch sử của xe kéo tay đã nhường chỗ cho các loại hình tân tiến, hiện đại hơn như xe đạp lai, xích lô, xe ôm cho đến taxi. Và hiện nay, chỉ cần một cuộc gọi điện hay một cái nhấp tay vào phần mềm gọi xe, mọi người dân đều có thể chễm chệ ngồi trong xe taxi với điều hòa và dịch vụ chất lượng cao.
Và, hiện tại, xe taxi cũng đang đối diện với nhiều thách thức của các loại hình vận tải khác như Uber, Grab, sắp tới là tàu điện ngầm, đường sắt đô thị trên cao… Tuy nhiên, vị thế của taxi ít nhất sẽ vẫn còn chỗ đứng trong một thời gian dài dài tới.
Ước ao được đi “taxi sơ khai”
Năm nay 80 tuổi, ông Phùng Quý (ngõ 464, đường Âu Cơ, Hà Nội) vẫn bồi hồi nhớ lại khung cảnh xe kéo tay những thập niên trước năm 1945.
Lật từng ký ức hoài cổ, ông Quý bảo, hồi nhỏ, đám trẻ con trong làng mỗi khi nhìn thấy người ngồi trên xe kéo và cảnh phu xe chạy loanh quanh qua các con đường, ngõ nhỏ vốn là niềm ước ao được đi xe kéo một lần nhưng không được vì gia đình nghèo, miếng ăn còn không đủ thì lấy đâu trả tiền để được ngồi xe?
Xe kéo hay còn gọi là xe tay. một loại phương tiện vận tải bằng sức người, tồn tại trong lịch sử Việt Nam từ cuối thế kỷ 19 đến khoảng nửa đầu thế kỷ 20. (Ảnh: Hội Khoa học Lịch sử Việt Nam)
Chiếc xe kéo đầu tiên xuất hiện tại Hà Nội vào năm 1883, do Thống sứ Jean Thomas Raoul Bonnal cho đưa từ Nhật Bản sang. (Ảnh: Hội Khoa học Lịch sử Việt Nam)
Từ năm 1884 trở đi, xe kéo mới trở nên quen thuộc, phổ biến khi người Pháp cho sản xuất 50 chiếc để cung cấp cho toàn miền Bắc. (Ảnh: Hội Khoa học Lịch sử Việt Nam)
Vào thời gian xe kéo thịnh hành ở Hà Nội hay Sài Gòn và một vài đô thị lớn khác (sau Chiến tranh Thế giới thứ nhất 1914-1918), phu kéo xe là một nghề, giống như nghề đạp xích lô hay lái taxi bây giờ. (Ảnh: Hội Khoa học Lịch sử Việt Nam)
Có cả đội phu xe kéo. Thông thường, mỗi chiếc xe kéo sẽ do một phu xe kéo. Thỉnh thoảng, có thêm hai người phụ đẩy phía sau. (Ảnh: Hội Khoa học Lịch sử Việt Nam)
Thời gian đầu, bánh xe được làm bằng sắt. Sau đó, bánh xe được thay bằng cao su đặc. Phu kéo xe là những người nghèo khổ cùng cực trong xã hội, không có ruộng cày. (Ảnh: Hội Khoa học Lịch sử Việt Nam)
Phương tiện này điển hình cho việc phân biệt giai cấp và bóc lột người lao động trong lịch sử tồn tại của mình; thể hiện sự giàu có, uy quyền của người sử dụng. (Ảnh: Hội Khoa học Lịch sử Việt Nam)
Sau năm 1945, theo chính sách mới của chính phủ Việt Nam Dân chủ cộng hòa, loại hình phương tiện vận tải này không tồn tại nữa. (Ảnh: Hội Khoa học Lịch sử Việt Nam)
Theo ông Quý, ngày xưa, mỗi lần xe kéo chạy qua một đoạn phố là tạo nên cảnh huyên náo. Mọi người xung quanh đều hiếu kỳ nhìn theo vì ngồi trên xe thường là quan lớn hoặc người nhà giàu, những người Pháp… Khi chạy nhanh, phu xe vừa phải chạy vừa phải kêu to để những người phía trước tránh đường.
“Khi đó, xe kéo chỉ dành cho nhà giàu và quan lại. Xe kéo thời ấy giống taxi bây giờ, khi đầu thì hiếm nhưng sau cũng phổ biến hơn. Taxi cũng vậy. Thời gian đầu không nhiều, người ta còn đi xe ôm. Nhưng bây giờ, xe ôm ít hơn hẳn. Taxi phổ biến hơn nhiều và giá cả hợp lý hơn. Những người bình dân cũng đều có thể gọi xe để đi,” ông Quý thành thật nói.
Nhà sử học Dương Trung Quốc, Tổng Thư ký Hội Khoa học Lịch sử Việt Nam cho rằng, xe kéo hay còn gọi là xe tay, một loại phương tiện vận tải bằng sức người, tồn tại trong lịch sử Việt Nam từ cuối thế kỷ 19 đến khoảng nửa đầu thế kỷ 20. Đó là phương tiện du nhập từ nước ngoài vào Việt Nam.
“Người Pháp quản lý loại hình phương tiện này rất chặt, họ quy định mật độ hợp lý trên cơ sở một đô thị có diện tích bao nhiêu? có bao nhiêu km đường bộ? để từ đó đưa ra số lượng xe kéo được lưu hành tương ứng với quy định về diện tích mặt đường.”
Vào thời gian xe kéo thịnh hành ở Hà Nội hay Sài Gòn và một vài đô thị lớn khác (sau chiến tranh Thế giới thứ nhất 1914-1918), phu kéo xe là một nghề, giống như nghề đạp xích lô hay lái taxi bây giờ. Thông thường, mỗi chiếc xe kéo sẽ do một phu xe kéo. Thỉnh thoảng, có thêm hai người phụ đẩy phía sau.
Đề cập đến việc quản lý số lượng và lộ trình tuyến đường của xe kéo tay này, nhà sử học Dương Trung Quốc đánh giá, người Pháp quản lý loại hình phương tiện này rất chặt, họ quy định mật độ hợp lý trên cơ sở một đô thị có diện tích bao nhiêu? có bao nhiêu km đường bộ? để từ đó đưa ra số lượng xe kéo được lưu hành tương ứng với quy định về diện tích mặt đường.
“Ngoài ra, phía Pháp cũng cho các công ty đấu thầu xe kéo, gần giống với các hãng taxi thịnh hành hiện nay và thông qua đó Nhà nước có thể thu thuế. Tuy nhiên, sau năm 1945, theo chính sách mới của chính phủ Việt Nam dân chủ Cộng hòa, loại hình phương tiện vận tải này không tồn tại,” Nhà sử học Dương Trung Quốc nói về quá trình mai một của xe kéo.
Theo ông Quốc, xích lô là hình thức phát triển cao hơn của xe kéo. Xích lô xuất hiện sớm nhất ở Sài Gòn vào năm 1934-1935, dần thay thế cho các phương tiện giao thông nội đô, cùng với các loại hình khác như tàu điện, xe ôtô, xe đạp.
Cạnh tranh từ… chiếc di động
Trong thời gian từ khoảng năm 2008 trở lại đây, taxi đã bùng nổ tại các đô thị lớn và chiếm được thị phần của xe ôm, xích lô. Với nhu cầu đi lại gia tăng cùng với điều kiện kinh tế-xã hội phát triển, taxi đã trở thành phương tiện đi lại quen thuộc của nhiều người.
Tuy nhiên, thị trường taxi Việt Nam cạnh tranh khốc liệt hơn kể từ khi Grab, Uber tham gia với những đổi về ứng dụng công nghệ thông tin trong vận tải để có chất lượng dịch vụ tốt nhất và đây là động lực để ngành vận tải taxi tự làm mới mình.
Nhiều chuyên gia giao thông, thậm chí cả cơ quan quản lý Nhà nước cũng đã nhiều lần cảnh báo, taxi truyền thống nếu không tự thay đổi thì sẽ được báo trước “cái chết” bởi khách hàng hiện nay đều là những người tiêu dùng thông thái khi chi phí, tiện ích và chất lượng dịch vụ luôn được đặt lên hàng đầu.
Đặc biệt, thời gian qua, cả Grab và Uber đều thực hiện việc khuyến mại cho lái xe, giảm giá cước cho hành khách nhằm quảng cáo thu hút khách hàng sử dụng dịch vụ của mình. Hai đơn vị này đã và đang gây nên những xáo trộn nhất định cho thị trường vận tải khách taxi.
Là người thường xuyên sử dụng Grab, Uber, chị Phan Thùy Trang, ở Ngọc Hà (Hà Nội) cho biết, chỉ cần cài đặt phần mềm và bằng các thao tác đơn giản thông qua phần mềm ứng dụng trên thiết bị di động, hành khách có nhu cầu sử dụng taxi sẽ được người lái xe liên hệ và đến đón, mà không phải gọi điện thông qua tổng đài và chờ đợi điều phối xe.
Theo chị Trang, các ứng dụng này hoạt động dựa trên kết nối internet, xác định vị trí từ hệ thống định vị toàn cầu GPS tích hợp trong thiết bị di động. Nhờ đó, ứng dụng sẽ cho người sử dụng biết đang ở đâu, bản đồ thành phố, thông báo các xe taxi đang ở gần vị trí, xe chưa có khách. Đồng thời, ứng dụng cũng giúp cả hành khách và tài xế xe biết được tên, số điện thoại, vị trí, và quãng đường đi để gửi tin nhắn hay gọi điện trực tiếp.
Sự tham gia của Grab, Uber thực tế đã tạo ra sự đối đầu nhưng cũng chính là “cú hích” mạnh mẽ giúp các hãng taxi truyền thống tự nâng cao chất lượng dịch vụ, đầu tư công nghệ, mua sắm xe mới…
“Hành khách có thể biết được quãng đường đi cũng như chi phí phải trả cho lộ trình đó. Điều này rất hữu ích cho người đi du lịch khi không thuộc đường phố, sẽ không lo gặp taxi dù, bị ‘chặt chém’,” chị Trang nhìn nhận.
Ông Khuất Việt Hùng, Phó Chủ tịch Ủy ban An toàn giao thông Quốc gia đánh giá, ngoài chi phí xăng dầu, khấu hao xe, công lái xe… taxi truyền thống đang tiêu tốn một lượng lớn chi phí cho khoảng 40 -50 % tổng số quãng đường di chuyển không có khách. Trong khi đó, nhờ áp dụng công nghệ (khách và lái xe biết rõ vị trí của nhau, khách chỉ gọi đích danh các xe gần vị trí mình), dịch vụ gọi xe qua mạng đưa số km chạy rỗng giảm xuống 20%.
Theo ông Hùng, các ứng dụng gọi xe qua điện thoại thông minh sẽ giúp tối ưu hóa hành trình, giảm lượng xe chạy lòng vòng đón khách, tránh ùn tắc trong thành phố. Hành khách sẽ được hưởng lợi vì giá rẻ hơn.
Qua một thời gian Uber và Grab có mặt ở nước ta, cơ quan quản lý Nhà nước, các chuyên gia và người dân thừa nhận, sự tham gia của Grab, Uber thực tế đã tạo ra sự đối đầu nhưng cũng chính là “cú hích” mạnh mẽ giúp các hãng taxi truyền thống tự nâng cao chất lượng dịch vụ, đầu tư công nghệ, mua sắm xe mới… Các hãng taxi phải tự nâng cấp mình, nhu cầu cấp thiết thì phải ứng dụng công nghệ thông tin vào để phát triển phù hợp với riêng từng hãng, phải làm hài lòng khách hàng bằng những giải pháp công nghệ, giảm giá thành, nâng cao chất lượng dịch vụ.
Tự đào thải vì khoa học kỹ thuật
Ông Bùi Danh Liên, Chủ tịch Hiệp hội Vận tải Hà Nội cho rằng, trong lịch sử phát triển giao thông đường bộ, các phương tiện thô sơ lần lượt được đào thải theo sự tiến bộ của khoa học kỹ thuật và nhu cầu xã hội.
“Quy luật chung phương tiện về sau chất lượng tốt, đáp ứng nhu cầu người dân thì sẽ phát triển. Phương tiện giao thông phát triển dựa trên cơ sở của khoa học, tự loại bỏ và thậm chí có sự can thiệp từ phía Nhà nước,” ông Liên khẳng định.
Dẫn chứng, theo ông Liên, đề án hạn chế xe cá nhân tại các đô thị lớn cho thấy, khi phương tiện giao thông công cộng phát triển thì taxi sẽ hạn chế, giá taxi đắt và không thể cạnh tranh với loại hình vận tải công cộng khối lượng lớn. Hơn nữa, các loại phí lưu thông trong giờ cao điểm sẽ rất cao điều đó đồng nghĩa với việc phương tiện này sẽ phải giảm bớt số lượng giống như ở các nước phát triển.
“Hạn chế xe cá nhân chỉ thực hiện được khi người dân tự nguyện từ bỏ xe và muốn làm được thì phải có phương tiện thay thế, phù hợp, rẻ tiền đó chính là tàu điện ngầm, đường sắt đô thị sẽ dần dần thay thế taxi,” ông Liên quả quyết.
Và đến một lúc nào đó, xe taxi cũng sẽ phải ngậm ngùi hoài cổ như thân phận chiếc xe kéo tay một thời vàng son sẽ phải lùi vào dĩ vãng khi khoa học công nghệ đang phát triển không ngừng. Thế nhưng, đó là quy luật phát triển tất yếu của lịch sử loài người…/.
Ngày 9/9, tấm huy chương vàng Paralympic môn cử tạ hạng cân 49kg đã đưa Lê Văn Công trở thành huyền thoại mới của thể thao Việt Nam. Sau rất nhiều sóng gió, số phận đã mỉm cười với anh.
Thần chiến thắng đã mỉm cười ở Brazil
Trước khi nói về cuộc đời của Văn Công, chúng ta hãy trở về với khoảnh khắc lịch sử tại Paralympic. Ít ai biết rằng vận động viên của Việt Nam đã may mắn đến thế nào trong ngày thi đấu hạng cân 49kg của cử tạ. Bởi đối thủ lớn nhất của anh, nhà đương kim vô địch thế giới và Paralympic Yakubu Adesokan đã không thể góp mặt vì chấn thương. Vận động viên người Nigeria chính là kẻ chiến thắng ở Paralympic London 2012 và Giải vô địch thế giới 2014. Tại giải thế giới 2014, Yakubu đã đánh bại chính Lê Văn Công. Đến Afrian Games 2015, thành tích của Yakubu ở hạng cân 49kg đã là 182,5kg, tức là chỉ kém thành tích tốt nhất của Lê Văn Công tại Paralympic vừa rồi 0,5kg. Trong những lần đối đầu ở quá khứ, Yakubu chưa từng thất bại trước vận động viên Việt Nam. Thể thao Việt Nam và Văn Công phải “cảm ơn” sự vắng mặt của Yakubu. Sự vắng mặt của Yakubu khiến Omar Qarada trở thành đối thủ xứng tầm duy nhất của Lê Văn Công. Những gì diễn ra sau đó đã trở thành lịch sử. Mức tạ 181kg ở lần cử thứ ba và 183kg ở lần cử cuối cùng của Văn Công đã bỏ xa mức tạ 177kg của Qarada. Anh cũng phá luôn kỷ lục của chính mình, xác lập kỷ lục mới tại Paralympic. Sau Hoàng Xuân Vinh, huyền thoại kế tiếp của thể thao Việt Nam đã xuất hiện.
Ngày 9/9, tấm huy chương vàng Paralympic môn cử tạ hạng cân 49kg đã đưa Lê Văn Công trở thành huyền thoại mới của thể thao Việt Nam. Sau rất nhiều sóng gió, số phận đã mỉm cười với anh.
Hành trình đến với cử tạ
Trước khi giành được vinh quang ở Paralympic, cuộc đời Lê Văn Công là một hành trình dài đấu tranh với cuộc sống.
Vận động viên người Hà Tĩnh sinh ngày 20/6/1984. Khi mang bầu, Mẹ Văn Công bị sốt xuất huyết. Căn bệnh hiểm nghèo khiến Văn Công ra đời với đôi chân teo tóp ngay từ lúc mới lọt lòng. Nhà nghèo, gia đình cũng không có tiền chạy chữa cho Văn Công. Đôi chân anh không phát triển được, hai bàn chân cong vẹo hướng vào nhau, teo tóp như chân một đứa trẻ. Sức hai bàn chân không nâng nổi cơ thể nên Văn Công phải ngồi xe lăn từ nhỏ.
Mảnh đất của gia đình Văn Công hiện nằm ở xã Mỹ Hạnh Nam, Đức Hòa (Long An). Để đến địa điểm tập, anh Công nhiều khi phải di chuyển hơn 2 giờ bằng xe máy. Sau khi sinh bé Trâm Anh, chị Tám phải nghỉ làm để chăm sóc hai con. Thu nhập hiện tại chỉ trông vào anh Công. Ngoài cử tạ, anh Công còn một cửa hiệu sửa chữa đồ điện tử nhỏ mở cùng một người bạn ở Thành phố. Tuy nhiên, do bận rộn tập luyện, thu nhập của cửa hàng cũng không ổn định.
Không chịu trở thành kẻ ăn bám gia đình, Văn Công xin vào Nam lập nghiệp năm 19 tuổi (2005). Nhà vô địch tương lai đã làm nhiều nghề khác nhau trước khi tìm được công việc phù hợp là nghề điện tử. Sửa chữa điện tử cũng trở thành công việc chính của Văn Công sau này. Nhờ có nó, anh mới tự lo được cho cuộc sống của mình, có tiền theo đuổi việc tập luyện và xây dựng hạnh phúc riêng.
Trong khoảng thời gian ở Thành phố Hồ Chí Minh, Văn Công tham gia sinh hoạt với một Câu lạc bộ hướng nghiệp ở Tân Bình. Anh tình cờ gặp một huấn luyện viên thể thao khuyết tật và nhận được đề nghị chuyển qua tập cử tạ. Cuộc đời Lê Văn Công thay đổi từ đây.
Chỉ sau chưa đầy hai năm tập luyện, Văn Công đã cho thấy cái duyên của mình với môn cử tạ.
Năm 2007, Văn Công đoạt Huy chương Vàng ASEAN Para Games với mức tổng cử 152,2kg. Anh liên tiếp giành các thành tích cao tại giải châu Á và khu vực. Sự tiến bộ thần tốc của Văn Công khiến thể thao Việt Nam có nhiều hy vọng ở Paralympic Rio.
Nhưng một lần nữa, số phận lại đùa cợt với anh. Một tai nạn xe máy nghiêm trọng vào năm 2011 khiến Văn Công phải nghỉ thi đấu dài hạn. Suốt hai năm sau đó, Văn Công không thể chạm vào cái tạ. Paralympic London trở thành một ảo ảnh xa vời.
Hai năm vật lộn với khó khăn, vừa mưa sinh, vừa điều trị chấn thương, cuối cùng Văn Công đã trở lại. Ở hạng cân 49kg tại Giải vô địch châu Á 2013, lực sỹ Lê Văn Công xuất sắc giành huy chương vàng. Kể từ đây, sự nghiệp của Văn Công thăng tiến chóng mặt.
Văn Công trở lại mạnh mẽ sau chấn thương.
Năm 2014 là “năm vàng” của Văn Công. Anh chiến thắng hạng cân 49kg tại ASEAN Para Games với tổng cử 176kg, phá kỷ lục châu Á. Sau đó ít tháng, anh tiếp tục giành huy chương bạc giải vô địch thế giới ở Dubai (UAE) với tổng cử 180kg – vượt qua thành tích trước đó vài tháng tới 4kg.
Vận động viên quê Hà Tĩnh lập tức được đưa vào danh sách đầu tư trọng điểm hướng tới Paralympic 2016 tại Rio – giải đấu mà anh đã một lần lỡ hẹn.
“Tôi có niềm tin rằng anh ấy sẽ chiến thắng”
“Tôi có niềm tin rằng anh ấy sẽ chiến thắng bởi nghị lực của anh Công lớn lắm”, đó là những lời chia sẻ đầy tin tưởng của chị Chu Thị Tám gửi tới chồng minh sau kỳ tích tại Rio 2016. Còn hơn cả tấm huy chương Paralympic, mối tình sâu đậm giữa hai người có lẽ mới là niềm hạnh phúc nhất cuộc đời Văn Công.
Ngược thời gian trở về thời điểm năm 2005, khi Văn Công mới vào Thành phố Hồ Chí Minh và bén duyên với cử tạ, anh đã gặp chị Chu Thị Tám khi ấy mới 17 tuổi. Hai con người xa quê (chị Tám quê Nghệ An) đã tìm được sự đồng cảm với nhau. Sau một thời gian qua lại, Văn Công ngỏ lời yêu chị Tám.
Văn Công và người vợ Chu Thị Tám. (Ảnh: Facebook nhân vật)
Cô gái nói có nhưng gia đình lại nói không. Gia đình chị Tám lấy lý do xa cách và anh Công là người tàn tật để ngăn cản chị. Ba năm đằng đẵng, chị Tám và anh Công phải “chiến đấu” với những định kiến để bảo vệ tình yêu của mình. Yêu thương tưởng như đã chấm dứt khi chị Tám bị gia đình bắt về Nghệ An. Nhưng họ vẫn giữ liên lạc với nhau qua điện thoại. Mãi tới Tết Âm lịch 2008, gia đình chị Tám bất ngờ đồng ý.
Cuộc điện thoại bất ngờ từ Nghi Lộc (Nghệ An) mang tới cho anh Công niềm hạnh phúc dâng trào. Chị Tám báo anh rằng gia đình đã đồng ý, anh hãy nhanh vào đây ra mắt. Một mình bắt xe ra Nghệ An, anh Công đã thuyết phục được gia đình vợ bằng nghị lực, sự quả quyết và trên hết là một tình yêu cháy bỏng. Họ đến bên nhau trong sự đồng thuận và cảm phục từ cả hai gia đình.
Chị Tám cũng chính là người đã nâng bước Văn Công, vực anh đứng dậy từ vực sâu.
Sau chấn thương hồi năm 2011, Văn Công không thể tập luyện, mất toàn bộ tiền kiếm được từ thể thao. Cả hai vợ chồng phải làm lại từ đôi bàn tay trắng. Chị Tám làm thợ may, anh Công tiếp tục nghề thợ điện. Thu nhập cả gia đình chỉ chưa đầy 6 triệu đồng, họ phải chuyển về một căn hộ rộng 10m2 ở quận Tân Bình, Thành phố Hồ Chí Minh.
Đứa con đầu lòng Lê Tuấn Anh ra đời đúng thời điểm anh Công phải nỗ lực tập luyện để trở lại. Gánh nặng gia đình đè nặng lên chị Tám. Chị vừa phải lo chăm sóc con nhỏ, vừa hỗ trợ cho chồng, quán xuyến trong ngoài, lo toan hai nhà nội ngoại. Thành công của nhà vô địch Paralympic đong đầy sự hy sinh của vợ.
Suốt một thời gian dài, chị Tám không biết tới hoa, quà, bánh trái. Hai năm anh Công chấn thương là hai năm mưu sinh nhọc nhằn, đầy nước mắt và gian khổ.
Đến cuối năm 2014, hai người mới được hưởng trái ngọt. Tiền thưởng từ ASEAN Paragames và huy chương bạc thế giới giúp họ mua được một miếng đất rộng 100m2 ở huyện Đức Hòa, Long An. Công việc của anh chị đều ổn định hơn, gia đình bắt đầu có của để dành. Bé Tuấn Anh lớn lên mang tiếng cười tới khắp ngôi nhà. Đầu năm 2016, gia đình anh Công có thêm bé Lê Trâm Anh. Hạnh phúc viên mãn cuối cùng đã mỉm cười với họ./.
Khoảnh khắc lịch sử của Lê Văn Công và thể thao Việt Nam.